Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

àng đông người càng dễ giải quyết.
Nhiễm Nhiễm quay sang nhìn Trần Lạc:
- Cùng đi nhé?
Trần Lạc ngần ngừ rồi mỉm cười gật đầu:
- Được. Anh đi cùng hai em. - Trần Lạc ngẫm nghĩ rồi lại nói với Nhiễm Nhiễm: - Em và Mục Thanh đợi ở đây. Anh ra xe lấy ít đồ. Giấy tờ của anh vẫn còn ở trên xe.
Hằng ngày đều có chuyến bay về Tây Bình. Ba người mua vé máy bay buổi chiều. Họ ở sân bay ăn tạm chút gì đó rồi cùng đợi đến giờ máy bay cất cánh. Nhiễm Nhiễm bỗng phát hiện Trần Lạc sau khi đi tới xe lấy giấy tờ quay lại thì tinh thần có vẻ không được tốt. Cô còn tưởng là anh không vui vì bị Mục Thanh đến quấy rầy cuộc hành trình. Nhân lúc Mục Thanh đi vệ sinh, Nhiễm Nhiễm mới khẽ giải thích:
- Mục Thanh là người bạn tốt nhất của em. Cô ấy có chuyện, em không thể mặc kệ được.
Trần Lạc mỉm cười dịu dàng, nói:
- Đừng nghĩ ngợi linh tinh. Anh chỉ là lái xe triền miên nên hơi mệt thôi.
Họ đã ở bên nhau một thời gian, Nhiễm Nhiễm cũng sớm hiểu rõ Trần Lạc nên rất dễ dàng nhận ra nụ cười miễn cưỡng của anh ta. Nhưng cô thực sự không thể vì Trần Lạc mà mặc kệ Mục Thanh, chỉ có thể khẽ nói tiếng xin lỗi. May mà Mục Thanh không chú ý gì đến cảm xúc của Trần Lạc, cô ấy như dồn toàn bộ sự chú ý vào Nhiễm Nhiễm, không ngừng nói chuyện với cô. Sau khi lên máy bay, Mục Thanh vẫn còn vui vẻ kể những chuyện thú vị khi dạy học ở Thanh Hải.
Dần dần, Nhiễm Nhiễm cảm thấy Mục Thanh có gì đó không bình thường. Cô ấy nói quá nhiều, chẳng giống Mục Thanh thường ngày chút nào. Nhiễm Nhiễm mỉm cười hỏi:
- Trước đây cậu có nói nhiều như vậy đâu. Có phải là mắc bệnh nghề nghiệp khi làm giáo viên không? Cứ mở miệng ra là phải nói.
Mục Thanh sững sờ một chút, cuối cùng thì không lải nhải nữa.
Nhiễm Nhiễm sợ cô ấy không vui, vội cười giải thích:
- Tớ không có ý gì đâu? Cậu đừng bận tâm nhé.
Mục Thanh im lặng, một lát sau bỗng hỏi bâng quơ:
- Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc cậu mạnh mẽ đến nhường nào?
Nhiễm Nhiễm sững người:
- Cậu nói gì thế?
Mục Thanh nhìn Nhiễm Nhiễm, nắm chặt tay cô:
- Nhiễm Nhiễm, cậu nhớ nhé. Bất luận là khi nào, bên cạnh cậu vẫn luôn có tớ.
Nhiễm Nhiễm bị câu nói của Mục Thanh khiến cho khó hiểu, hỏi đi hỏi lại mà vẫn không hiểu ra được điều gì.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố Tây Bình. Khi thấy Thiệu Minh Trạch đứng ngoài khu vực đón người thân, Nhiễm Nhiễm mới phát hiện ra sự việc có vẻ không bình thường. Thiệu Minh Trạch lội ngược dòng người đi về phía cô. Cô kéo Mục Thanh đến bên cạnh hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mục Thanh, cậu nói cho tớ biết. Tớ muốn nghe từ chính miệng cậu.
Ánh mắt Mục Thanh nhìn cô đầy thương xót:
- Nhiễm Nhiễm, cậu phải mạnh mẽ lên. Bố cậu… có chuyện rồi.
Trong tiếng huyên náo của dòng người ngược xuôi, Nhiễm Nhiễm nhìn cánh môi Mục Thanh từ từ khép mở, nhìn thấy Thiệu Minh Trạch vội vã bước về phía mình, nhìn thấy bên cạnh có một đôi tay đỡ lấy cô nhưng giọng nói thì lại xa cách. Cô như bị người ta đẩy vào cửa kính, hoang mang nhìn ra thế giới bên ngoài.
Ông Hạ Hồng Viễn nhảy lầu tự sát.
Đầu tháng Sáu, giá bất động sản của thành phố Tây Bình trượt dốc không phanh. Ông Hạ Hồng Viễn đầu tư quá nhiều vốn vào dự án ngoại ô phía nam, tiền vốn của công ty cực kỳ eo hẹp. Các tòa nhà xây dựng xong lại không bán được, việc quay vòng vốn gặp rắc rối lớn. Ngân hàng là kẻ nghe ngóng tin tức nhanh nhất, thấy tình hình tài chính của Hồng Viễn không ổn bèn không dám cho Hồng Viễn tiếp tục vay vốn nữa.
Ông Hạ Hồng Viễn cố gắng cầm cự được hai tháng, tiền vốn của Hồng Viễn liên tục giảm sút. Cuối cùng, ông không thể gắng gượng hơn được nữa nên đã lên sân thượng tòa nhà của công ty và nhảy xuống kết thúc cuộc đời.
Họ không dám để Nhiễm Nhiễm nhìn thi thể ông Hạ Hồng Viễn. Thiệu Minh Trạch bước đến chắn trước cửa nhà xác, dang tay ngăn cô lại, nói:
- Nhiễm Nhiễm, em đừng nhìn.
Chân Nhiễm Nhiễm bủn rủn, tay cố sức bám vào Mục Thanh mới có thể đứng vững. Trần Lạc đi sau Nhiễm Nhiễm, lặng lẽ bước đến kéo cô vào lòng, nửa ôm nửa dìu cô. Ánh mắt Thiệu Minh Trạch chuyển dần từ Trần Lạc sang khuôn mặt Nhiễm Nhiễm nhưng anh không nói câu nào.
Đầu óc Nhiễm Nhiễm như bị chất đầy các thứ, lại như trống không, lý trí và tình cảm đều nhất loạt ra đi. Tình cảm giữa cô và ông Hạ Hồng Viễn vốn không tốt, tình cha con thì có thể nói là lạnh nhạt, thậm chí vì vụ án của bà Hàn mà cô còn dùng dự án ngoại ô phía nam để uy hiếp ông Hạ Hồng Viễn. Cho tới tận bây giờ, cô vẫn còn nhớ rất rõ nét mặt giận dữ của ông Hạ Hồng Viễn lúc ấy. Ông đã chỉ ra cửa và bảo cô cút đi.
Cô biết tại sao họ không để cô nhìn mặt ông Hạ Hồng Viễn. Rơi từ trên sân thượng tòa nhà cao như thế xuống, e là khuôn mặt ông đã không còn nguyên vẹn. Cô mơ hồ nhìn phía sau Thiệu Minh Trạch, ông Hạ Hồng Viễn đang nằm trong phòng, cách cô chưa đến vài mét nhưng lại không thể bước qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Đó là bố cô. Hồi cô còn nhỏ, ông thường mang đồ ăn về cho cô. Sợ đi đường, đồ ăn bị nguội, ông thường ôm vào lòng. Thế nên dù trời lạnh thế nào thì đồ ăn ông mang