Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
ớm cúi đầu trước cuộc sống.
Thiệu Minh Trạch có gì không tốt chứ? Trẻ tuổi, là con nhà dòng dõi, có tướng mạo, có năng lực, thực sự là một đối tượng kết hôn không tồi, thật sự rất phù hợp với cô. Nếu bố mẹ hai bên đều tán thành, dù cô có suy nghĩ đắn đo cũng vô ích. Lẽ nào cô còn muốn tìm tình yêu thật sự trong hôn nhân sao? Rốt cuộc cô đang ảo tưởng điều gì? Cô đang khát vọng điều gì?
Nhiễm Nhiễm lặng lẽ nằm trên sofa nhìn bóng đèn trên trần nhà, một bóng đèn hình tròn đơn giản tỏa ánh sáng rực rỡ. Khi dọn đến, cô mới thay chiếc đèn này. Nó không hợp với phong cách kiến trúc của căn hộ lắm nhưng cô thích như vậy. Cô thấy nó sáng sủa chứ không như những chiếc đèn pha lê sang trọng kia, nhìn thì có vẻ nhiều bóng đèn nhưng dù có bật lên hết thì căn phòng cũng vẫn lờ mờ tối.
Cô luôn thích những thứ đơn giản.
Thử qua lại
Từ đó về sau, mỗi lần hai người gặp nhau, việc duy nhất có thể làm là đi ăn cơm. Nhưng khẩu vị của cô khá kén chọn lại ăn ít. Dù là món ăn gì cô cũng chỉ ăn vài miếng đã bảo no. Thế nên, đến cả đi ăn uống, hai người cũng không hợp nhau. Dường như quan hệ giữa hai người không thể tìm được điểm chung, rất khó tiến triển.
Cuối tuần, Nhiễm Nhiễm trực tiếp hẹn gặp Thiệu Minh Trạch để nói thẳng mọi chuyện:
- Nếu muốn kết hôn thì trước tiên phải làm rõ mọi chuyện sau hôn nhân đã. Hãy đưa ra tất cả những yêu cầu và giới hạn để tránh sau này nảy sinh những phiền phức không cần thiết. Anh thấy đúng không?
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, khẽ gật đầu:
- Vậy chuyện sinh con cái thì như thế nào? Cho dù là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ thì cũng cần có con cái nối dõi. Giả dụ đã kết hôn rồi, nếu không có những lý do bức thiết thì anh không muốn phải ly hôn. Vậy nên, vấn đề này cần được giải quyết.
Nhiễm Nhiễm đáp ngay:
- Còn có thể dùng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Nếu không được, còn có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm. Tôi sẽ vui vẻ phối hợp. Tuy tôi không muốn dùng chung thân xác anh Thiệu với người khác, nhưng tôi không ngại việc sau khi kết hôn sẽ sinh một đứa trẻ mang gen của anh. Điều này thì anh có thể yên tâm.
Nghe câu trả lời như vậy, Thiệu Minh Trạch có chút bất ngờ. Anh nhìn cô hồi lâu mà không nhận ra được điểm gì bất thường, đành từ từ chuyển ánh nhìn sang tách cà phê trên tay rồi lại hỏi:
- Còn yêu cầu gì khác không?
Cô suy nghĩ rồi đáp:
- Thẳng thắn. Nếu đã chung sống một mái nhà, tốt nhất là chúng ta phải thẳng thắn với nhau, đừng để đối phương phải sống những ngày tháng phỏng đoán linh tinh. Tôi nghĩ, cho dù là bạn hợp tác đơn thuần thì hợp tác thế này cũng khá thoải mái.
- Tốt lắm! – Thiệu Minh Trạch tán thành: - Nếu cả hai đều nhất trí về chuyện này, vậy thì chúng ta sẽ thử qua lại với nhau ba tháng trước, nếu không có vấn đề gì lớn thì sẽ đính hôn. Một năm sau kết hôn, em thấy thế nào?
Cô không có ý kiến gì, chỉ đứng lên bắt tay tạm biệt anh:
- Cứ quyết định như thế đi. Chúng ta sẽ giải quyết các vấn đề cụ thể khi gặp phải sau.
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, nói:
- Tuy lần này chúng ta gặp nhau rất giống như đàm phán một vụ làm ăn, nhưng em còn dự tính kỹ hơn anh đấy.
Cô mỉm cười:
- Vậy hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.
Cô xách túi đi, vừa tới cửa thì bị Thiệu Minh Trạch gọi giật lại. Cô quay người nhìn anh, hỏi:
- Còn chuyện gì nữa?
Thiệu Minh Trạch thủng thẳng:
- Anh nhớ là Hạ tiểu thư còn có yêu cầu về chiều cao với đối tượng. Rõ ràng là chiều cao của anh không phù hợp với tiêu chuẩn đó. Lý do gì khiến em đổi ý vậy?
Nhiễm Nhiễm sững người, thầm nghĩ gã này thù dai nhớ lâu thật. Hôm đó, mình chỉ buột miệng châm chọc một câu mà gã vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Anh hơi nhướng mày, đang đợi câu trả lời của cô.
Cô bước mấy bước đến trước mặt Thiệu Minh Trạch, dùng tay kéo cổ áo anh, chân hơi kiễng lên hôn nhẹ vào khóe miệng anh:
- Vì tôi tiếp thu ý kiến của anh Thiệu. Anh xem chiều cao của chúng ta thế này khá tương đồng, dù anh có chịu cúi đầu hay không thì tôi chỉ cần kiễng chân là có thể chạm vào anh. Còn nếu anh cao thêm vài centimet nữa, tôi sẽ không làm được. Lựa chọn giữ quyền chủ động trong tay chẳng phải là rất tốt sao?
Nói xong, cô buông tay ra, nhưng vừa đi được vài bước thì lại nghe Thiệu Minh Trạch thủng thẳng nói:
- Vừa rồi em mới hôn vào cằm anh thôi.
Cô mỉm cười xua tay phóng khoáng, chẳng buồn ngoái đầu lại:
- Ồ? Vậy lần sau tôi sẽ cố kiễng cao hơn chút nữa.
Trên thế gian này không có bức tường nào không có tai vách, chuyện Nhiễm Nhiễm và Thiệu Minh Trạch bắt đầu đi lại với nhau khiến ông Hạ Hồng Viễn hết sức bất ngờ. Ông đã gọi Nhiễm Nhiễm đến văn phòng để hỏi cho rõ:
- Chẳng phải là con không vừa mắt Thiệu Minh Trạch sao? Sao con còn qua lại với cậu ta?
Nhiễm Nhiễm cố tỏ ra vẻ nũng nịu:
- Ai ya, bố à, con nói không vừa mắt Minh Trạch khi nào chứ? Bố đừng nói linh tinh. Minh Trạch nghe thấy sẽ giận đấy.
Ông Hạ Hồng Viễn không còn lời nào để nói. Thực sự ông không hiểu nổi tâm tư con gái mình nữa.