Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
hò, Thiệu Minh Trạch đều là người trả tiền nhưng anh chưa bao giờ trực tiếp đưa thẻ tín dụng cho cô như hôm nay. Như này là ý gì? Là bồi thường việc không thể cùng cô đi dạo phố sao? Anh coi cô giống như những cô bạn gái trước đây của anh sao?
Cô mỉm cười, không nhận tấm thẻ đó, vẫn đút hai tay trong túi áo khoác, nói:
- Quà tặng bạn bè thể hiện tấm lòng, sao có thể lấy tiền của người khác để mua được chứ? Bản thân em cũng chẳng muốn mua gì. Không cần phiền thế đâu.
Thiệu Minh Trạch hơi sững người nhưng cũng không cố nài ép. Anh cất tấm thẻ đi rồi lịch sự chào tạm biệt Nhiễm Nhiễm.
Đến khi anh quay người đi xa, Nhiễm Nhiễm mới thu lại nụ cười, bĩu môi với bóng lưng của anh rồi hai tay làm động tác khinh bỉ. Nhưng cô không biết tất cả đều phản chiếu qua cửa kính và hắt vào ánh mắt Thiệu Minh Trạch. Anh hơi sững người, bước chân bất giác ngập ngừng.
Nhiễm Nhiễm thấy Thiệu Minh Trạch bỗng dừng bước như thể định quay lại thì lập tức sợ phát khiếp. Cô vội rụt tay lại, nở nụ cười dịu dàng. May mà Thiệu Minh Trạch không quay lại, anh chỉ dừng bước, đứng im tại chỗ rồi nhanh chóng bước đi.
Không có Thiệu Minh Trạch ở bên, Nhiễm Nhiễm không cần phải gò bó nữa. Cô có thể tùy ý thích đi đâu thì đi, thích ngắm gì thì ngắm, tự do tự tại. Trước tiên, cô chọn cho Mục Thanh một chiếc vòng tay pha lê, tiện thể mua cho bản thân mấy thứ. Khi quẹt thẻ, cô lại nhớ đến Hạ Hồng Viễn, nghĩ mình nên mua thứ gì đó cho ông để lấy lòng. Thế là cô chọn một chiếc sơ mi. Lúc này cô mới hài lòng xách túi lớn, túi bé ra khỏi trung tâm mua sắm.
Vừa hay taxi đi qua đường Vạn Hòa. Giờ cũng chưa muộn lắm, Nhiễm Nhiễm gọi điện đến văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn. Cô muốn nhân tiện đem tặng ông chiếc áo sơ mi luôn. Cô thư ký nghe điện thoại nói, ông Hạ Hồng Viễn vẫn đang họp.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, tuy ông Hạ Hồng Viễn kiếm được rất nhiều tiền nhưng thật sự cũng không dễ dàng gì. Cô có ý tỏ lòng hiếu thảo liền bảo tài xế taxi dừng lại bên đường. Cô xuống xe mua một chút điểm tâm cho ông Hạ Hồng Viễn rồi mới đến công ty.
Ông Hạ Hồng Viễn họp xong bước ra, thấy con gái đặc biệt mang điểm tâm đến cho mình thì vô cùng cảm động, liền ăn ngay. Ăn được một nửa, ông bỗng nhớ ra một tin sốt dẻo. Nghe nói Lâm Hướng An – con của Cục trưởng Lâm chính là bạn hồi đại học của con gái mình. Hai người còn từng yêu nhau.
Ông Hạ Hồng Viễn nghĩ, quan hệ thế này, không phải gần nhưng cũng chẳng phải là xa. Hồi đó, Nhiễm Nhiễm và Lâm Hướng An yêu nhau được hai năm thì chia tay. Chỉ cần không nhắc đến chuyện đổ vỡ thì ít nhiều cũng phải có tình cảm với nhau chứ.
Ông Hạ Hồng Viễn muốn nói chuyện Lâm Hướng An với con gái nhưng lại không biết nói thế nào, mấy lần ông định mở miệng định nói rồi lại thôi.
Nhiễm Nhiễm nhận ra bố mình có chuyện muốn nói và hình như không biết nói thế nào. Chuyện khiến ông Hạ Hồng Viễn khó nói thì chắc chắn đến tám, chín mươi phần trăm không phải là chuyện tốt đẹp gì. Cô cố ý tỏ vẻ không nhận ra, lấy chiếc sơ mi tặng ông Hạ Hồng Viễn, rồi nói:
- Bố, khi đi dạo phố, con đã thấy nó, cảm thấy rất hợp với bố nên đã mua. Bố cứ ăn từ từ thôi. Khi nào bố ăn xong thì nhớ đi nghỉ sớm nhé. Con có hẹn mấy người bạn trên mạng nên phải đi trước đây.
Nói xong, cô không để ông Hạ Hồng Viễn có cơ hội nói gì, vội vàng bước ra ngoài.
Ông Hạ Hồng Viễn bất chấp tất cả, vội gọi giật lại:
- Khoan đã. Để bố bảo lái xe đưa con về.
Nhiễm Nhiễm nào dám lề mề. Cô chỉ hận là không thể một bước ra khỏi văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn. Ai ngờ vừa hay Trần Lạc từ bên ngoài về, nghe ông Hạ Hồng Viễn nói thế liền mỉm cười nói:
- Hay là để cháu đưa Nhiễm Nhiễm về cho ạ. Cũng tiện đường mà.
Trước mặt người ngoài, ông Hạ Hồng Viễn cũng không tiện nhắc đến chuyện Lâm Hướng An với con gái. Thôi để sau vậy, ông gật đầu nói với Trần Lạc:
- Được. Vậy phiền cậu đưa Nhiễm Nhiễm về giúp tôi. Tối rồi, con gái một thân một mình về nhà không an toàn chút nào.
Trần Lạc mỉm cười khách khí:
- Tổng giám đốc Hạ khách sáo quá!
Nhiễm Nhiễm chẳng từ chối làm gì. Cô chỉ đi theo sau Trần Lạc. Trên đường đi, hai người đều im lặng. Tiếng giày cao gót của Nhiễm Nhiễm gõ trên sàn nhà phát ra những tiếng cộp cộp giòn tan, còn tiếng bước chân của Trần Lạc thì bình tĩnh trầm lặng. Hai âm thanh đó tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ. Cũng đã muộn rồi, người trong công ty không còn nhiều, thang máy nhanh chóng từ tầng trệt đi lên. Trần Lạc đứng phía trước, lúc này anh ta khách sáo né người, đợi Nhiễm Nhiễm bước vào thang máy rồi mới vào sau.
Thang máy khá nhỏ hẹp, Nhiễm Nhiễm càng cảm thấy mất tự nhiên. Cô ngần ngừ giây lát, cố tìm chuyện để hỏi Trần Lạc:
- Dạo này công việc của anh có bận lắm không?
Trần Lạc nhếch khóe môi theo thói quen rồi trả lời:
- Vẫn ổn. Có điều, mấy mảnh đất ở ngoại ô phía nam về cơ bản đã được quy hoạch. Tổng giám đốc Hạ đang bận với việc này.
Nhiễm Nhiễm gật đầu nghĩ ngợi rồi lại hỏi:
- Nếu muốn vào làm việc ở công ty thì tôi nên vào bộ phận nào?
- Cô bàn giao xong công việc ở cơ quan bên kia rồi à?
- V