Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

Cô nghĩ, họ vì mục đích gì mà sánh vai nhau đi chung đường. Nếu không có gì bất trắc, e là phải còn đi chung vài chục năm nữa. Bất kể là có yêu hay không, chỉ cần cùng nắm tay nhau vượt qua phong ba bão táp là đủ rồi.
Đi được một đoạn, cô bỗng hỏi anh :
- Về tổng công ty, chắc là công việc vất vả lắm nhỉ?
Thiệu Minh Nguyên có thể tỏ thái độ như vậy với anh, e là chỗ Thiệu Vân Bình cũng chẳng tốt đẹp gì. Dù trước mặt ông nội, họ không dám đối phó với anh nhưng chắc chắn là ngấm ngầm câu kết, gây cho anh không ít trở ngại.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, miệng hơi nhếch lên lộ rõ vẻ kiên định:
- Anh không còn là cậu học sinh mới ra trường năm đó nữa. Anh đã chịu không ít áp lực, bây giờ dù họ có làm thế nào cũng không thể ngăn được bước chân anh đâu.






Lễ đính hôn
Nhiễm Nhiễm đã luyện cách cười trước gương. Dù là khóe mép nhếch lên cỡ nào thì vẫn để lộ ra những chiếc răng một cách vừa mắt. Bởi thế, trai anh tuấn rắn rỏi, nữ yểu điệu xinh đẹp, đúng là một đôi tuyệt vời, đi tới đâu cũng nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Ra khỏi bệnh viện, Thiệu Minh Trạch hỏi Nhiễm Nhiễm khi nào anh đến ra mắt bố mẹ cô thì thích hợp. Câu hỏi này khiến cho Nhiễm Nhiễm cảm thấy vô cùng khó xử.
Chỗ bà Hàn còn dễ nói, muốn đến ra mắt chỉ cần gọi điện là được ngay. Nhưng chỗ ông Hạ Hồng Viễn thì phải làm thế nào? Từ khi biết Hạ Thần không phải là con trai ruột của mình, tuy không nói trắng ra với bà Bành Tinh nhưng ông cũng rất ít khi về nhà. Đến công ty gặp mặt tất nhiên là không thích hợp rồi. Nhưng đến chỗ bồ nhí nào đó của ông Hạ Hồng Viễn để gặp thì càng không thích hợp.
Nhiễm Nhiễm cắn môi, vô cùng khó xử.
Nhiễm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi ông xem gặp mặt ở đâu thì tiện. Lần này đến lượt ông Hạ Hồng Viễn khó xử. Ông ậm ừ mãi mà không thể nói được điều gì. Nhiễm Nhiễm nghĩ ra chủ ý, hay là hẹn ra ngoài ăn cơm, hai bên gặp nhau sẽ tiện hơn.
Ai ngờ ông Hạ Hồng Viễn không đồng ý. Ông đã gặp Thiệu Minh Trạch vài lần nhưng lần này không giống với những lần trước đây. Thiệu Minh Trạch đến ra mắt ông với tư cách con rể tương lai, phải đến nhà ra mắt chính thức chứ. Ông nghĩ ngợi rồi hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Mẹ con đang sống ở đâu? Con bàn với bà ấy xem có thể bảo Thiệu Minh Trạch đến chỗ bà ấy không? Bố cũng đến. Mọi người cùng gặp mặt.
Bà Hàn sống ở khu phố cổ. Căn nhà cũ của Hàn gia đã qua tay nhiều người, cuối cùng thì bà Hàn cũng mua lại được. Một mình bà sống ở ngôi nhà khá rộng rãi ấy.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ, cảm thấy cách này quả là không tồi. Ít nhất, có thể giả vờ cho người ta thấy quan hệ giữa ông Hạ Hồng Viễn và bà Hàn rất tốt. Cô đồng ý với ý kiến của ông Hạ Hồng Viễn và đi tìm bà Hàn để bàn bạc. Bà Hàn nghe xong im lặng hồi lâu rồi chấp nhận lời đề nghị đó, chỉ có điều Nhiễm Nhiễm cần báo trước thời gian hẹn để bà chuẩn bị. Nếu đã đến nhà thì kiểu gì cũng phải giữ Thiệu Minh Trạch ở lại ăn cơm mới được.
Vì lý do này, Nhiễm Nhiễm sắp xếp vào cuối tuần để mọi người đều có thể tranh thủ thời gian gặp mặt. Khi cô dẫn Thiệu Minh Trạch tới thì thấy xe của ông Hạ Hồng Viễn cũng đỗ ở bên ngoài. Bà Hàn ra mở cửa đón, mỉm cười gật đầu với Thiệu Minh Trạch rồi quay sang bảo Nhiễm Nhiễm:
- Mẹ đang nấu dở mấy món trong bếp. Hai đứa vào phòng khách ngồi chơi. Bố con cũng đang ở đó đấy.
Nói xong, bà quay vào bếp tất tả với việc nội trợ.
Mùi thức ăn thơm nức bay ra từ trong bếp, quẩn quanh đầu mũi khiến Nhiễm Nhiễm bất giác có chút ngẩn ngơ. Cô như được quay lại mười mấy năm trước, tan học về nhà, vừa bước vào cửa là có thể ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn. Hồi ấy, bà Hàn thường ở trong bếp, thò đầu ra hỏi cô tình hình ở trường thế nào, rồi lại giục cô đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Thiệu Minh Trạch thấy Nhiễm Nhiễm có vẻ thất thần, lay lay cô, khẽ gọi:
- Nhiễm Nhiễm?
Nhiễm Nhiễm sực tỉnh, mỉm cười, dẫn anh đi vào phòng khách.
Ông Hạ Hồng Viễn đang ngồi trong phòng khách đọc báo, thấy Nhiễm Nhiễm dẫn Thiệu Minh Trạch vào thì chỉ chào hỏi thân mật chứ không khách sáo như mấy lần gặp trước đây, ngầm tỏ thân phận nhạc phụ tương lai với anh. Nhiễm Nhiễm nhìn mà chỉ thấy buồn cười, không kìm được lén quan sát phản ứng của Thiệu Minh Trạch, thấy anh ăn nói lễ phép, rất ra dáng con rể lần đầu ra mắt nhạc phụ.
Ông Hạ Hồng Viễn vốn cực kỳ hài lòng với người con rể này, bây giờ lại càng ưng ý hơn. Ông nói chuyện với Thiệu Minh Trạch từ tình hình kinh tế hiện nay tới chuyện quy hoạch địa chính của thành phố. Khi bà Hàn gọi đi ăn cơm thì hai người đang nói chuyện với nhau vô cùng thân thiết.
Trên bàn ăn, bà Hàn cực kỳ kiệm lời, ánh mắt bà trở nên dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều. Bà cũng chẳng hề để ý đến những chuyện vặt vãnh, trên môi luôn mỉm cười nghe ông Hạ Hồng Viễn nói về ý nghĩa quan trọng của việc khai thác vùng ngập nước ngoại ô phía nam với việc phát triển kinh tế của thành phố Tây Bình.
Ông Hạ Hồng Viễn vờ như vô tư hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Không biết cậu có quan tâm đến mấy hạng m