Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
đây có con giúp đỡ Minh Trạch rồi.
Đúng là ông nội đã cảm thấy mệt. Nghe vậy, ông khẽ gật đầu, quay đầu xin lỗi ông Hạ Hồng Viễn, để Thiệu Vân Bình thay mình tiếp khách, rồi rời khỏi bữa tiệc để nghỉ ngơi.
Ông Hạ Hồng Viễn và Thiệu Vân Bình từng có lần tiếp xúc với nhau, cả hai lại ngang vai vế nên nói chuyện cũng dễ dàng hơn nhiều. Hai người mới nói được vài câu, câu chuyện đã chuyển sang chủ đề mấy mảnh đất ở ngoại ô phía nam. Chợt nghe thấy có người đùa nói:
- Ai chẳng biết Thiệu gia và Hạ gia là hai nhà có thực lực mạnh nhất chứ? Thật không ngờ hai nhà còn kết thông gia. Lần này thì tốt rồi, dù là dự án rơi vào tay ai thì cuối cùng cũng là vào một nồi cả. Theo tôi thấy, tốt nhất là đừng cạnh tranh mà nên hợp tác với nhau.
Thực ra ông Hạ Hồng Viễn vốn có ý hợp tác với Thiệu gia, chỉ ngại ở chỗ quan hệ giữa Thiệu Minh Trạch và Thiệu Vân Bình không tốt đẹp lắm, Thiệu Vân Bình sẽ không vui vẻ hợp tác nên ông cũng không định nói chuyện này với ông ta. Nghe người ta nói câu này, ông Hạ Hồng Viễn chỉ cười chứ không để tâm lắm. Nhưng ông Thiệu Vân Bình lại mỉm cười, nói:
- Ông Hạ, tôi cảm thấy ý kiến này không tồi.
Ông Hạ Hồng Viễn coi lời nói của ông ta như đùa mà chẳng hề để trong lòng. Ông chỉ cười ha ha mấy tiếng đáp lại. Nào ngờ sau bữa tiệc đính hôn vài ngày, ông Thiệu Vân Bình đã chính thức hẹn ông Hạ Hồng Viễn để bàn chuyện hai nhà hợp tác cùng lấy mảnh đất vùng ngoại ô phía nam.
Nhiễm Nhiễm nghe tin này liền báo cho Thiệu Minh Trạch biết. Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nói:
- Anh biết chuyện này rồi. Bác ấy đã hỏi ông nội và cũng hỏi qua ý kiến của anh. Với tình hình trước mắt mà nói, chuyện hợp tác đúng là đôi bên cùng có lợi, anh không có lý do gì để ngăn cản.
Hai nhà đã kết thông gia thì chuyện hợp tác như thế đúng là nước chảy thành sông. Nhưng Nhiễm Nhiễm lại cảm thấy bất an vô cùng. Cô chần chừ giây lát rồi không kìm được, hỏi:
- Bác cả anh có lòng tốt như vậy sao?
So với Nhiễm Nhiễm, Thiệu Minh Trạch làm việc cẩn trọng và lý trí hơn nhiều. Trong chuyện này, ông Thiệu Vân Bình đã giơ cao ngọn cờ lợi ích của Thiệu thị, tỏ rõ hình tượng “bác cả” không vì chuyện riêng mà làm ảnh hưởng đến lợi ích công ty. Thế nên, tuy anh cũng hoài nghi động cơ của Thiệu Vân Bình nhưng khi chưa có chứng cứ chính xác, anh không thể nói gì được.
Thiệu Minh Trạch im lặng hồi lâu rồi mới an ủi cô:
- Hiện tại còn chưa thấy có chuyện gì. Huống hồ, chú Hạ không phải là người bình thường. Chắc chắn chú ấy đã có tính toán lựa chọn thế nào là có lợi nhất. Em không cần quá lo lắng.
Nhiễm Nhiễm gật đầu. Cô hiểu mình có lo lắng cũng chẳng ích gì. Ông Hạ Hồng Viễn đã có ý hợp tác với Thiệu thị từ lâu rồi. Bây giờ dễ dàng có được cơ hội tốt như vậy mở ra ngay trước mắt, tất nhiên ông sẽ không vì chút lo lắng của cô mà từ bỏ. Hơn nữa, chút lo lắng của cô cũng chẳng có chút cơ sở chắc chắn gì, nếu cứ nói với ông Hạ Hồng Viễn như vậy thì chỉ tổ bị ông cười chê thôi.
Quả nhiên, cô vừa nhắc nhở bố mình cần đề phòng ông Thiệu Vân Bình thì ông Hạ Hồng Viễn bật cười, nói:
- Nhiễm Nhiễm, con nên nhớ, trên thế gian này, người không vị kỷ sẽ bị trời chu đất diệt. Dù là quan hệ người thân cũng cần phải đề phòng lẫn nhau, chứ nói gì đến mối quan hệ thông gia như thế này. Lẽ nào chỉ vì phải đề phòng mà không làm được chuyện gì hay sao? Cho dù ý đồ của ông Thiệu Vân Bình là gì, chỉ cần có lợi cho chúng ta là được rồi. Hơn nữa bây giờ, Thiệu gia vẫn chưa phải do ông ta làm chủ. Dù ông ta có cố gắng gây phong ba bão táp như thế nào vẫn phải nể mặt ông nội của Minh Trạch. Thế nên, chúng ta cần cảnh giác nhưng vẫn nên hợp tác trong chuyện này.
Nhiễm Nhiễm không đồng tình với ý kiến của ông Hạ Hồng Viễn nhưng chẳng tìm được lý do để phản đối, đành im lặng. Ông Hạ Hồng Viễn thấy cô như vậy, tâm tư cũng có phần phức tạp. Cô con gái này của ông đủ thông minh, hành sự cũng cẩn thận, chỉ là không đủ quyết đoán. Nếu cô là con trai thì có lẽ đã không có khuyết điểm ấy. Ông chỉ biết thầm thở dài, suy ngẫm một lát, lại nói:
- Nhiễm Nhiễm, con đừng xuống chi nhánh, ở lại tổng công ty với bố đi. Dự án ngoại ô phía nam sắp được triển khai. Đến lúc đó, công ty sẽ lập một nhóm dự thầu chuyên môn. Con tham gia vào đó nhé.
Nhiễm Nhiễm lập tức sững sờ, bố muốn cô vào nhóm dự thầu ư? Cô mới chân ướt chân ráo bước vào công ty, nếu tham gia vào nhóm thì có thể làm được gì chứ? Cô ngạc nhiên nhìn ông Hạ Hồng Viễn, hỏi:
- Bố bảo con vào nhóm dự thầu sao? Nhưng với những chuyện thế này, con có biết gì đâu.
Thái độ của ông Hạ Hồng Viễn hết sức kiên định, ông nghiêm mặt nói:
- Không biết thì có thể học, bố sẽ bảo Trần Lạc dẫn dắt con. Con có gì không hiểu thì có thể hỏi cậu ta. Đây là cơ hội hiếm có. Con phải nắm lấy nó. Làm tốt rồi thì sau này nó sẽ là kinh nghiệm của con. – Ông dừng lại, rồi lại nói những lời thành khẩn: - Nhiễm Nhiễm, bên cạnh bố đang thiếu người. Bố lại chỉ có một người con duy nhất. Không còn thời gian để con từ từ học hỏi nữa, con chịu khó vất vả một chút được không?
Ông nói câu này như