Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

về làm tăng ca cùng với các đồng nghiệp ở công ty đi. Tổng giám đốc Hạ thấy thì sẽ vui lắm đấy.
Nhiễm Nhiễm sững người, cô vô thức hét lên:
- Tôi mặc kệ!
Trần Lạc khẽ ho trong điện thoại như thể anh ta đang cố nhịn cười, khẽ nhắc nhở:
- Nhiễm Nhiễm, xin hãy chú ý tới hình tượng bản thân một chút.
Mục Thanh ngồi bên thấy lạ quay lại nhìn, dùng khẩu hình như thể đang điều tra hình sự để hỏi:
- Sao thế? Có chuyện à?
Nhiễm Nhiễm cúp điện thoại, vừa ai oán vừa ngán ngẩm đáp:
- Em gái à, hôm nay chị không thể đưa em đi chơi “tăng ba” được rồi. Ông Hạ Hồng Viễn đúng là quá tranh thủ thời gian. Tối rồi mà còn về công ty làm thêm. Tớ phải về công ty giả làm đứa con ngoan rồi.
- Xem kìa, cậu nói gì thế? – Mục Thanh dở khóc dở cười. Nếu không phải Nhiễm Nhiễm đang bận lái xe thì chắc chắn Mục Thanh đã gõ vào đầu cô mấy cái rồi: - Mau quay về đi. Có phải là ngày mai tớ đi ngay đâu. Hôm khác chúng ta lại tụ tập.
Cô ấy nói rồi bảo Nhiễm Nhiễm dừng xe lại, tự mình bắt xe về.
Nhiễm Nhiễm đâu thể để Mục Thanh phải bắt xe về chứ. Thế nên, cô đưa bạn về nhà trước rồi mới quay lại công ty. May mà giao thông không ách tắc, cô lại đi tắt mấy đoạn đường nên vẫn kịp về công ty trước ông Hạ Hồng Viễn.
Quả nhiên, trở về công ty thấy Nhiễm Nhiễm vẫn ngồi trong phòng, ông Hạ Hồng Viễn vô cùng hài lòng, nhưng nghe nói cô còn chưa ăn cơm tối thì lập tức tối sầm mặt, giáo huấn:
- Con hồ đồ quá? Đừng cậy mình còn trẻ mà coi thường sức khỏe. Khi nào bằng tuổi bố, con có hối hận cũng đã muộn.
Trần Lạc đứng sau lưng ông Hạ Hồng Viễn nhìn Nhiễm Nhiễm, khóe mắt nở nụ cười khiến Nhiễm Nhiễm rất bối rối, cô vội giải thích với ông Hạ Hồng Viễn:
- Không sao đâu ạ. Bố ơi, con ăn bánh quy rồi mà.
Ông Hạ Hồng Viễn nói:
- Bánh quy có thể ăn thay cơm sao?
Nhiễm Nhiễm cúi đầu ra vẻ vô tội, ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy thì vừa giận vừa xót xa. Ông luôn miệng giục cô mau đi ăn thứ gì đó. Thấy cô vẫn không có động tĩnh gì, ông liền bảo Trần Lạc:
- Lại phải phiền cậu vất vả một chuyến vậy. Cậu thay tôi áp tải con bé này đi ăn chút cơm nhé.
Trần Lạc nghiêm túc tuân lệnh, bảo Nhiễm Nhiễm thu dọn đồ rồi đi theo mình.
Nhiễm Nhiễm về trước họ vài phút, di động vẫn để trong túi xách, lại chẳng có gì để dọn dẹp cả. Nhưng có ông Hạ Hồng Viễn đứng bên nhìn nên cô phải giả vờ lấy mấy thứ trên bàn nhét vào túi xách rồi đi theo Trần Lạc ra ngoài.
Hai người một trước một sau bước vào thang máy. Trần Lạc sau khi ấn nút đóng cửa thang máy lại thì đút tay vào túi quần, đứng thẳng lưng, đầu cúi xuống, chẳng nói câu nào, trông bộ dạng cực kỳ nghiêm túc. Ban đầu, Nhiễm Nhiễm còn cảm thấy lạ nhưng khi nhìn rõ khóe môi anh ta hơi nhếch lên thì không nhịn được khẽ “hừ” một tiếng, trêu trọc:
- Muốn cười thì cứ cười cho đã đi.
Trần Lạc quay lại nhìn cô, mặt vẫn tỏ vẻ vô tội, hỏi:
- Hả? Gì cơ?
Nhiễm Nhiễm nghe câu này thì thẹn quá hóa giận, thật sự chỉ muốn đạp cho anh ta mấy cái. Không gian trong thang máy khá chật nên cô đành nhẫn nhịn, chỉ có thể tức giận nhìn anh ta hằm hằm.
Tuy cố gắng che giấu nhưng ánh mắt Trần Lạc lại ngập tràn nụ cười. Anh ta giơ nắm tay hờ trước miệng, khẽ hắng vài tiếng rồi giải thích:
- Tôi có lòng tốt mà. Cô phải biết là khi ở trước mặt ông chủ, thái độ quan trọng hơn năng lực rất nhiều.
Nhiễm Nhiễm thấy câu nói này vô cùng chính xác. Thực ra, cô không tìm được điểm nào để phản bác. Chưa cần nhắc tới chuyện Trần Lạc gọi điện nhắc nhở, bản thân cô cũng quyết định phải về ngay, giả bộ chăm chỉ, nên chẳng có chút oán trách gì người ta cả. Hơn nữa, cô cũng không tức giận thật sự, chỉ là tỏ chút thái độ khi bị Trần Lạc cười thôi.
Cô ngán ngẩm nhún vai, nói tự giễu:
- Ừm! Một kẻ không có năng lực như tôi, cũng chỉ còn cách dựa vào thái độ thôi.
Trần Lạc phì cười, không tỏ rõ ý kiến.
Thang máy xuống thẳng tầng một. Hai người ra khỏi thang máy đúng lúc Phó tổng giám đốc Lưu phụ trách kinh doanh đi vào. Ông ta vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Lạc liền tò mò hỏi:
- Trợ lý Trần, đây là…
Trần Lạc mỉm cười gật đầu:
- Tôi ra ngoài một lát rồi về. Phó tổng giám đốc Lưu cứ lên trước đi. Tổng giám đốc Hạ đang đợi ông ở văn phòng đấy ạ.
Buổi tối, Phó tổng giám đốc Lưu bị ông Hạ Hồng Viễn gọi đến, ông ta đang định nghe ngóng tình hình từ chỗ Trần Lạc, nhưng đảo mắt thấy Nhiễm Nhiễm đứng sau liền tắt ngay ý định đó. Ông ta chỉ có thể vui tươi hớn hở chào hỏi cô rồi bước vào thang máy.
Ban đầu Nhiễm Nhiễm định xuống chi nhánh nên tất nhiên biết người đó là ai? Thấy tối rồi mà ông ta còn chạy đến công ty thì không khỏi có chút thắc mắc, quay đầu hỏi Trần Lạc:
- Ông ấy đến làm gì vậy?
Trần Lạc đẩy cánh cửa kính giúp cô rồi đáp:
- Công ty sắp xây hai tòa cao ốc. Hôm nay, Tổng giám đốc Hạ nhận được vài thông tin nội bộ nên đã triệu tập mấy phó tổng giám đốc đến họp.
Trần Lạc vẫn luôn như vậy, chỉ cần cô hỏi, anh ta sẽ không giấu giếm điều gì. Ban đầu Nhiễm Nhiễm còn tưởng anh ta chỉ đối xử đặc biệt với mình thôi, sau khi tán gẫu với vài đồng nghiệp, cô mới