Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.
xinh rà rẫm khắp nơi trên người anh. Dung Lỗi ngẩng đầu nhắm mắt, khó mà dằn được tiếng thở dốc, bàn tay mơn trớn càng lúc càng gấp gáp hơn, cô dần xuống sức, ngoan ngoãn mềm nhũn rên rỉ dưới thân anh.
Cô càng khéo léo mê hoặc bao nhiêu thì khuôn mặt nhuốm màu dục vọng của Dung Lỗi càng trở nên đanh sắc bấy nhiêu. Lòng chợt nghĩ, cô ấy muốn chứng tỏ rằng sáu năm qua cô ấy đã được thằng đàn ông khác dạy dỗ tử tế hơn hay sao ? Cứ nghĩ đến việc cô cũng tươi mát như một đầm nước nằm dưới Phương Phi Trì như thế này là anh lại nghiến răng kèn kẹt, lòng điên lên chỉ muốn hành cô đến chết.
Dưới sự tấn công dồn dập của anh, Cố Minh Châu đã hóa thành một đống bùn nhão, chỉ biết nằm yên chịu trận trước sự đòi hỏi và khao khát của anh. Cô cứ nằm đó tiếp nhận sự hùng dũng đáng sợ của anh cho đến khi bơ phờ, song vẫn không ngừng thốt ra những thanh âm se sẽ, để mặc anh đẩy cô đến vùng đất hoang sơ không chốn nương tựa hết lần này đến lần khác.
Lúc này đây, cô chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi trong thế giởi hoang vu.
Lúc này đây, anh chính là vị thần quyền năng trong cái thế giới hoang vu của cô,
Đêm càng về khuya, Dung Lỗi càng trở nên hưng phấn. Sau mấy bận rã rời chân tay, mắt cô hoa lên, vế đùi non khẽ giật giật. Cô dần thấy hoang mang, đôi bàn tay bấu chặt vào tấm lưng đầm đìa mồ hôi của Dung Lỗi rồi cào cật lực lên đó, miệng không ngừng rên rỉ vào tai anh, van xin một cách yếu ớt. Thế nhưng chỉ càng làm anh hưng phấn mà nhấp nhô lên xuống thêm phần mãnh liệt. Những cú nhấp dồn dập khiến cô thở hổn hển nặng nề, đến nói cũng chẳng ra hơi.
Giống như... như một cái chày nóng bỏng, chắc nịch cứ tới tấp giã từng nhát liên tiếp từ dưới lên, đưa hồn phách của Cố Minh Châu lên tận mây xanh. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt xuống ra giường, cảm giác co giật chạy rần rần khắp mình mẩy. Cô bủn rủn giơ chân đạp thì bị anh đè phắt xuống.
Vào lúc không thể chịu đựng được nữa, cô ngập ngừng phản kháng bằng cách vặn mình co rụt lên trên, nhưng anh vẫn lật người cô lại, cho cô nằm một tư thế không thể phản kháng được nữa thì thôi, rồi dồn sức dày vò cô còn hơn cả lúc trước.
Cuối cùng, sức chiến đấu đã suy kiệt, cơ thể cô rũ ra nhưng miệng vẫn rên lên thành tiếng theo nhịp đưa đẩy của anh. Dung Lỗi hứng chí đùa bỡn làm cô vừa mệt vừa đau lại vừa thẹn đến mức bật khóc, tiếng kêu chuyển thấp rồi nhỏ dần và cuối cùng thậm chí rên ri cũng không nên lời. Đặt nụ hôn lên vành mắt đỏ hoe ấy, anh cũng tự kìm tốc độ lại.
“Đá... Đá...”, Cô nhíu mày nhìn anh say đắm, tên anh thoát ra khỏi miệng cô trong tiếng rên rỉ khe khẽ.
Vào cái đêm say mềm mà buông thả này, đôi tình nhân xa nhau sáu năm dài hoan ái theo cách trọn vẹn nguyên thủy nhất. Đang trải qua những say đắm những điên cuồng đầy mãnh liệt như thế, lại có một khoảnh khắc dường như cô đã trút sạch lớp vỏ dày ngụy trang bao năm qua cô vẫn khoác trên mình, để có thể thành thực với lòng mà nhìn thẳng vào người đàn ông cô yêu thương, mà thì thào tên người ấy ngàn lần chưa đủ. Còn anh, bao bọc lấy cơ thế cô, vừa chiếm hữu lấy nơi mềm mại nhất của cô vừa dịu dàng nhìn xuống người con gái trong lòng.
Ánh mắt chạm nhau, đôi tim tìm thấy binh yên.
Dầu trong màn đêm nặng trĩu này còn nhiều hơn nữa những toan tính mưu mô, thì ngay giây phút này đây, em vẫn rõ hơn ai hết, trái tim anh chỉ thuộc về em.
Cứ thả mình trong triền miên. Cuối cùng anh làm cô bật khóc đến nỗi đỏ lựng chóp mũi. Những nụ hôn xót xa của anh rơi tới tấp xuống mũi cô, lòng bịn rịn không nỡ rời. Khuôn mặt Minh Châu tái nhợt, mồ hôi vã như suối, suýt thì ngất lịm.
Dung Lỗi kéo cô nằm sấp lên lồng ngực ấm áp của anh để anh được ôm trọn cô trong lòng. Bàn tay âu yếm vuốt tóc cô, giọng dỗ dành thật dịu dàng. Chỉ một chốc sau Cố Minh Châu đã chìm vào giấc ngủ khi những giọt nước mắt còn chưa kịp khô.
Đêm thật dài, cơn thật sâu, hương tình yêu vẫn vấn vương trong phòng.
Nhưng cũng tiếc lắm thay, cớ gì trời cứ phải sáng...
Tay chân ì ạch không chịu nghe theo sự sai khiến của não, mới khẽ nhích cái đùi mà làm mình mẩy đau ê ẩm. Cố Minh Châu nhắm tịt mắt, khổ sở rên rỉ rồi từ từ cựa mình, thực hiện mấy động tác làm ấm người trong lớp chăn bù như tổ nhện.
Cánh tay rắn rỏi đang vắt ngang hông chợt siết chặt vòng ôm đúng như cô đoán, chất giọng khàn đục, lơ mơ ngái ngủ của đàn ông cất lên bên tai: “Ưm..”
Thoạt đầu Cố Minh Châu còn đắn đo: hay bây giờ mình hét lên rồi cắn chăn, sắm vai một em ngây thơ vô tội với nét mặt thảng thốt hoang mang nhỉ ? Vậy mà chờ rõ lâu chẳng thấy động tĩnh gì, cô bèn he hé mắt nhìn, thì ra đương sự vẫn đang vùi đầu ngủ, gương mặt kề mặt cô sát rạt vẫn chẳng thay đổi gì mấy so với sáu năm trước, ngoài vài vệt thăng trầm in rõ nét trên trán.
Cố Minh Châu ngẩn ngơ nhìn, sau khẽ buông tiếng thở dài xót xa.
Bất giác, cô nép mình vào người anh, ngủ thiếp một giấc dài cho đến khi bừng tỉnh lần hai thì thấy anh đang thừ người nhìn mình.
“E hèm”, ánh mắt cô ngây dại rồi dần dần chuyển khác, sau cùng, cô chỉ cất giọng nhạt nhẽo nói với anh một câu gọn lỏn: “Chào.”