XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

ngày càng trở nên nặng hạt hơn. Dưới ánh đèn lờ mờ trong căn phòng quên kéo rèm, đồng hồ đã điểm ba giờ chiều.
Cố Minh Châu ngồi ngơ ngác trên giường, xoa bóp cái đầu mụ mị vì ngủ. Quay sang thấy vẻ mặt say sưa của anh, cô bỗng bật cười.
.Sướng thật, được ngú thổa thuê chẳng việc gì phải bận tầm thời ịịltìll dã nhích sang ngày mới.
Cô khẽ hích Dung Lỗi đang nằm cạnh, thì thào hỏi: “Đá ơi đói chưa?"
Dung Lỗi vẫn nằm im bất động. Ngắm nhìn gương mặt bình yên II’M anh khiến lòng cô thấy lâng lâng phơi phới, cô bèn đưa tay véo mũi anh, day đi day lại, mãi mới thấy anh cau có, cất giọng lầu bầu, uể oái có chút khàn khàn: “Buồn ngủ lắm... yên cho anh ngú.”
Cố Minh Châu nghĩ bụng, có lẽ công việc vào dịp cuối năm ngồn ngộn theo từng ngày đâm ra đã lâu lắm rồi không có được một giấc ngủ ngon. Cô cúi mình, trao anh một nụ hôn rồi rón rén rời giường.
Qua gian phòng khách lạnh lẽo tối tăm như hũ nút, bước vào gian bếp trống trơn, thậm chí chẳng có nổi một bộ bát đũa, cô bèn mớ tú lạnh, đón làn hơi lạnh lan tỏa theo ánh đèn vàng. Trong đó, ngoài mấy hộp cơm đã bị hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn đang nằm tản mác thì còn đủ thể loại rượu chai bày thẳng thớm theo hàng theo lối. Cố Minh Châu đi loanh quanh trong nhà một vòng, bật cả điều hòa lẫn tivi lên rồi tự thướng cho mình một cốc sữa nóng hôi hổi, khoanh chân ngồi thảnh thơi trên sofa, bốc máy làm vài cú điện thoại. Chi chừng một lllng đồng hồ sau, nào là đồ ăn, quần áo, bát đĩa đã lũ lượt gửi đến tận nhà.
Mưa tuyết mỗi lúc một dày, căn phòng có ánh đèn nom như một toà thành con con, thu mình vào nơi cách xa trần thế.
Trên bếp từ đặt một nồi sành đang sôi lăn tăn, khói trắng lãng đãng bốc lên đưa mùi hương thoang thoảng của món canh gà lan đi khắp gian bếp. Cố Minh Châu thái nhỏ rau diếp, bóp muối đế ngâm mười nút, tráng sạch sẽ rồi rắc thêm gừng băm, trộn với xì dầu. Thức ăn cơm tươm tầt đâu vào đấy cũng là lúc bắc canh gà xuống.
Dung Lỗi vẫn đang phải khổ sớ vật lộn với cơn mê ngú. Lúc anh lờ mờ tinh lại, loáng thoáng nghe thấy Cố Minh Châu nhẹ nhàng làm gì đó ở bên ngoài, rồi lại thiếp đi trong cơn mê man.
Bụng bảo dạ thế này là không được, nhưng chẳng hiểu sao hai mí mắt vẫn dính vào với nhau. Lâu lắm, rất lâu, phải nói là cực lâu rồi mới được ngủ nướng một trận đã đời, chân tay rã rời như thế này. Lúc Cố Minh Châu vào gọi anh dậy ăn cơm, Dung Lỗi mắt nhắm mắt mớ nhìn cô đứng ngay trước mặt, rõ ràng vẫn lờ đờ chưa lấy gì làm tỉnh táo cho lắm.
“Anh thấy khó chịu ớ đâu à?" Cố Minh Châu hói vẻ quan tâm, cô chìa tay áp lên trán anh, vẫn bình thường mà sao ngủ kỹ thế không biết? Anh lắc đầu sau một lúc lâu tìm lại cho mình sự tỉnh táo.
“Thế thì đậy đi, mình dọn cơm ăn." Cô Minh Châu kéo anh dậy cùng nụ cười, cô đưa anh bộ quần áo rồi lại thoăn thoắt vào nhà tắm, bôi sẵn kem đánh răng.
Cố Minh Châu đang dở tay bày biện bát đũa, thấy anh bước ra với bộ dạng chinh tề đâu vào đấy, cô liền kêu anh vào bếp bưng nồi lên.
Trời sụp tối hắn, ngó ra ngoài qua ô cứa số ấm cúng của nhà bếp, những bông tuyết đang say sưa nhảy nhót dưới ánh đèn đường.
Trong căn phòng ấm áp sực nức mùi thơm thức ăn, trên người Dung Lỗi chỉ độc một chiếc áo sơ mi mỏng song vẫn thấy thoái mái.






Vừa mới chỉ hé vung ngó vào thôi mà mùi hương đã tỏa ra thơm lừng, hấp dẫn đến độ anh chực rơi nước mắt. Nào là cái thìa, nấm hương, măng, mộc nhĩ phủ trên bề mặt vàng ruộm cứa món canh gà, điếm loáng thoáng vài viên trứng cút trắng bóc. Cả một nồi đầy ắp hội tụ đầy đủ cá màu sắc lẫn hương vị. Sau một ngày một đêm ngủ vùi, bụng anh réo lên ùng ục.
Cố Minh Châu đứng ngoài cao giọng thúc giục, canh bưng lên rồi cô lại sai anh xới cơm.
Tivi ngoài phòng khách đang chiếu một bộ phim Hàn Quốc nói chuyện như cãi nhau, chẳng một ai trong họ thèm ngó ngàng, song cũng chẳng một ai buồn đứng dậy tắt tivi. Kế từ lúc bị Cố Minh Châu sai như chong chóng thì khuôn mặt khó đăm đăm của Dung Lỗi đã dịu hẳn xuống, chẳng khác nào những người đàn ông nội trợ binh thường.
Đợt này, tuyết rơi rả rích kéo dài suốt nhiều ngày.
Mối quan hệ giữa Dung Lỗi và Cố Minh Châu đang tìm kiếm sự ốn định giữa bộn bề bất định. Biểu hiện bề ngoài của anh dường như đã thực thi đúng như những gì anh nói, anh thực sự không để bụng với cô nữa. Thế nhưng mấy lần mấy lần mắt chạm nhau trong ngẫu nhiên, Cố Minh Châu vẫn nhận ra nỗi ưu tư sầu não của anh.
Khóe mắt Cao Hạnh hoe đỏ, cô tự khích lệ tinh thần rồi nhoẻn miệng cười thật tươi.
Xưa nay Dung Lỗi không quen nhiều chuyện nên suốt chặng đường đi không ai trao đổi lấy một câu.
Cao Hạnh đang ngó ra bên ngoài cửa số, tuyết dồn thành từng đụn cao ngất hai bên hè phố, bất chợt cô lên tiếng hỏi: “Nếu là anh, anh cũng chọn Tiểu Toàn à?”
Thấy Dung Lỗi chau mày, Cao Hạnh liền mím cười, "Đừng sợ, tôi không tơ tưởng gì anh đâu. Tôi chỉ thấy chạnh lòng thôi, con ranh đó thì có gì hay ho cơ chứ...”. Cặp mắt sáng long lanh của cô ấy chợt tối dần, câu cuối cùng thốt ra nghe có vẻ buồn bu