XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.

tác làm ăn lớn của chúng. Hắn ta đã chia nhỏ số tiền này cho nhiều công ty con, thế vừa an toàn lại vừa thực hiện trót lọt hành vi rửa tiền của mình thông qua một số phi vụ đầu tư.
Bộ sậu lãnh đạo của thành phố C sắp bước sang nhiệm kỳ mới, nếu như Hữu Dung bị phát hiện có hành vi rửa tiền, vậy thì không chỉ mình bố Dung Nham mà ngay cả đảng phái của bố Lý Vi Nhiên cũng phải gánh chịu ảnh hưởng nặng nề.
Đây cũng chính là lý do khiến Dung Nham dám xá thân quên mình, bất chấp việc bị Cố Yên đì chết.
So với Dung Nham, tâm trạng của Dung Lỗi hầu như chẳng có chút nao núng, anh hỏi vặn lại: “Chú tính sao?”
"Nếu anh muốn nhân cơ hội này xứ lý nhà họ Phương thì chúng ta có thể hợp tác với nhau." Dung Nham nghiêm túc cân nhắc rồi lại bảo, “Cứ đà này, việc Phương Phi Trì muốn thanh toán Phương Diệc Thành cũng chi là việc sớm hay muộn mà thôi. Đợt bầu cứ sắp tới, khả năng Phương Diệc Thành sẽ được thăng chức to, mình cứ lấy cớ giáng cho hắn một đòn phú đầu, cẩn tắc vô ưu mà.”
Dung Lỗi búng tàn thuốc rồi cười rộ lên. Ngó cái mặt cười cợt ấy mà Dung Nham thấy ớn lạnh.
Lão này... chẳng giống sáu năm trước gì cá. Đến ánh mắt cũng thay dổi thật rồi! Đành rằng trước kia lão cũng điềm đạm từ tốn, nhưng hai con ngươi đen nhánh kia nào có sát khí đằng đằng như lúc này.
Đột nhiên Dung Nham có cám giác Dung Lỗi là sự kết hợp hài hòa của Trần Ngộ Bạch và Lương Phi Phàm, à tất nhiên là một Lương Phi Phàm có hoài bão lớn lao, trước khi vớ phải con nhóc Cố Yên, cộng với một Trần Ngộ Bạch chưa bị An Tiếu Ly bỏ bùa mê thuốc lú.
"Cái anh quan tâm là hình tượng của Hữu Dung và tầm ảnh hướng của chuyện này tới cuộc bầu cứ của chú Hai, còn Phương Phi Trì và nhà họ Phương không thuộc phạm vi cân nhắc của anh.” Nét lạnh lùng vẫn ngự trị trên khuôn mặt anh.
“Qua Tết là mảnh đất kia phải khởi công rồi. Rồi chẳng mấy sẽ bước sang quá trình tiêu thụ, khoản vốn thu hồi để trả cho bên đầu tư chắc cũng đủ. Đến lúc đó, chú phải để mắt vào, có biến là phải báo ngay cho anh. Đồng thời chú cũng nên đề cao cảnh giác cho bố mình, ngộ nhỡ có biến thì chú Hai cũng sẵn tính toán.”
Dung Nham dùng ánh mắt nghi hoặc ngó trân trân Dung Lỗi, “Nếu không muốn đụng đến thằng cha Phương Phi Trì kia, thì anh còn chóng trả tiền, phân rạch ròi quan hệ với hắn làm cái quái gì nữa?”
“Anh bảo không đụng tới hắn à?” Dung Lỗi hỏi vặn lại, vé mặt hết sức bình tĩnh, “Anh chỉ bảo hắn ta không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh.”
“Anh nắm đằng chuôi, anh muốn hắn chết lúc nào chẳng được.” Dung Nham nheo mắt nhìn ông anh họ bằng vẻ suy xét, "Ôi ông anh tôi, anh đúng là đồ nguy hiểm!”
Dung Lỗi cười nhạt, “Chỗ đứng của anh hiện nay vẫn chưa vững, tạm thời không thích gây sự chú ỷ. Chú nhắc Kỷ Nam kín miệng một tí."
Cái vẻ từ tốn thúng thắng của anh như một con báo núp mình trong bóng tối, toàn thân ẩn giấu một thứ sức mạnh đáng gờm. Bất giác, Dung Nham phải nín thở, “Được thôi. Nhưng mà anh lại nợ em đấy nhé.”
Dung Lỗi gật đầu, “Tạm cho là thế, dù chú chỉ điều tra dưới sự chỉ đạo của anh, theo hưóng suy đoán của anh.”
Dung Nham buông cái hừ mũi khinh khỉnh rồi nhấc người đứng dậy, miệng huýt sáo ráo bước ra ngoài.
Còn lại mình anh trong căn phòng, chẳng rõ ánh mắt đang trôi về đâu nhưng ngón tay vẫn miết nhẹ lên hai chữ Vi Bác xuất hiện nhằng nhịt trên mặt giấy, tiếng sột soạt vang lên đầy đau đớn.
Chương 8: Chỉ mong nhận được sự an ủi lẫn cái ôm từ mình em mà thôi
Kể từ lúc bước chân vào bếp, ánh mắt của Kỷ Nam cứ đảo liên hồi làm Cố Minh Châu càng thêm khắng định chắc nịch, nhất định hai đứa này đã nói gì với Dung Lỗi rồi.
Đánh rắn phái đánh ở đốt thứ bảy, cô vừa đả động Dung Nham, con bé đã luống cuống xin hàng, nhưng vẫn ậm à ậm ờ, không chịu nói cho trót.
Cố Minh Châu sốt hết cả ruột gan, cô trừng mắt, thì thào hỏi: “Cô để lộ thông tin của Đá nhỏ cho Dung Nham biết rồi à! Hay cô đã nói với Dung Lỗi rồi!”
"Không, không, em chưa!" Kỷ Nam lắc đầu nguây nguẩy, “Hồi xưa Cố Yên từng dặn, nếu chưa được sự đồng ý của chị, em không được phép để anh Hai biết chuyện Đá nhỏ, bằng không cô ấy sẵn sàng hạ độc anh Hai để đảm bảo bí mât.”
Tự biết thân biết phận mình khó lòng chịu được cực hình, thế nên thừa lúc Cố Minh Châu đang mải thở phào, có phần lơ là cảnh giác, cô nàng liền quẳng cả giẻ rửa bát ở đấy rồi chạy bán sống bán chết.
Dọn dẹp bếp núc gọn gàng xong xuôi, Cố Minh Châu ngồi tiếp chuyện hai bà mẹ một chốc rồi chuyển hướng sang ông nội Dung Lỗi - cũng là mục tiêu chính của ngày hôm nay.
Ở sân sau, ông cụ đang bách bộ cho tiêu cơm, thấy Cố Minh Châu đẩy cửa bước ra, ông liền quay lại mỉm cười hiền từ với cô.
“Dạo gần đây ông thấy mình già đi nhiều.” Hai tay ông cụ chống hông, làm mấy động tác thế dục “Thời gian trôi qua nhanh thật.”
“Về già được sống trong bình yên thanh thản âu cũng là phúc, lắm người muốn mà không được đấy ạ. Đời có quá nhiều chuyện khiến người ta phải phiền não. Nếu dư dả về mặt thời gian, lại giữ được mình thư thái, có can đảm chấp nhận bản thân đang già đi, đấy mới là hiếm ạ.”<