Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/825 lượt.

niết chặt cánh tay cố Minh Châu, kéo cô nàng lại phăm phăm lao đầu về phía trước.
Y như rằng Cố Minh Châu vừa vênh mặt toan xông ra, chỉ ngặt Lộ Hân Nam cứ giữ rịt lấy người cô không chịu buông. Bên tai là tiếng khuyên can rối rít của Lộ Hân Nam: “Nghĩ kỹ đi rồi hẵng ra tay! Nếu không cứ để tao, hôm nay là ngày vui của Cao Hạnh, mày cứ sồn sồn lên như thế, người khác nhìn vào còn ra thể thống gì?!”
Cố Minh Châu siết chặt nắm đấm. Qua một lúc lâu, thấy cô đã nguôi nguôi, Lộ Hân Nam mới từ từ nới lỏng vòng tay. Cố Minh Châu quay sang trao cho cô bạn thân cái nhìn “thôi, không sao” rồi nhấc đuôi váy dài lê đất, tao nhã cất bước về phía đôi gian phu dâm phụ kia hòng bắt tận tay day tận trán chúng nó.
Dung Lỗi đứng quay lưng về phía Cố Minh Châu, nom thân hình cao to đang tựa nghiêng vào cây cột của anh đẹp mà phóng khoáng không chê vào đâu được. Điền Tư Tư đứng chênh chếch trước mặt Dung Lỗi, tay chắp sau mông, vẻ điệu chảy nước đang huyên thuyên gì đó, thấy Cố Minh Châu, nó còn cười tít mắt ra điều ta đây đáng yêu lắm, ló đầu chào cô: “Chị Minh Châu!”
Cố Minh Châu nhoẻn miệng cười duyên dáng, rảo bước lại gần, lồng tay mình vào tay Dung Lỗi, giọng âu yếm xen lẫn trách móc như một cô vợ hiền lành: “Làm em tìm mình nãy giờ!”
Ngoại trừ mím cười ra, Dung Lỗi không hề nói gì, cho cô ấy khoác tay mình.
Cặp mắt trong veo của Điền Tư Tư long lên sòng sọc. Mấy cái chiêu trò khoe mẽ hằng ngày hay xài với bọn tiếu thư con nhà giàu, nó đều tung ra hết cả rồi, song chẳng hiếu ỉàm sao mà Cố Minh Châu thậm chí cũng chẳng buồn đỡ cái trò trẻ con nứt mắt này của nó, trong nháy mắt đã khiến nó nếm mùi quê độ.
Sau dăm ba câu, Dung Lỗi đã bị Cố Minh Châu cuỗm lại, bỏ lại cô bé con mặt đỏ tía tai. Xong màn giậm chân tức tối, nó liền chạy vụt đi tìm đồng đội để bàn kế sách đối phó.
Cố Minh Châu xăm xăm rảo bước. Cánh cửa thông ra lối thoát hiểm đầu hành lang vừa bật mở, cô liền gồng người xô gã trai vừa bị cô lôi xềnh xệch suốt dọc đường, văng vào bức tường đối diện. Cũng chẳng rõ chỗ nào đập vào tường mà dội lại tiếng rõ mạnh.
Dung Lỗi nén đau xoay phắt lại thì cô đã sấn tới, cánh tay phải giáng vào yết hầu, đẩy gáy anh “hôn chụt” vào bức tường cứng đờ. Anh choáng váng hết cả mặt mày, toan mớ miệng báo “dừng” thì đầu gối cô đã co lên, Dung Lỗi chỉ còn nước khụy vội xuống, thành thứ bụng dưới đã cứu một bàn thua trông thấy cho chỗ hiểm.
Thấy cô dợm bồi thêm đòn, anh vội vã né sang một bên, khẽ gầm lên “CỐ MINH CHU!". Nhanh như cắt, anh tóm gọn lấy cô, đè nghiến hai cánh tay ấy xuống, ôm tấm lưng cô vào lòng, giữ rịt không cho phép cô cựa quậy. Mắt anh đang hoa lên song vẫn nghiến răng quát: “Em bị điên à!”
Cố Minh Châu vùng vằng buộc anh phải siết chặt vòng tay. Đột nhiên nghe cô ấy khẽ “ái ui”, anh hoảng quá, tưởng mình làm cô bị thương ở chỗ nào, đoạn nới lỏng tay. Cố Minh Châu thừa cơ giật mạnh cùi chỏ về sau, vừa vùng khỏi anh, cô đã xoay phắt người, mũi giày nhọn hoắt gửi lời hỏi thăm lên ống đồng anh.
Cô đang xỏ một đôi giầy cao lênh khênh, bất cứ lúc nào cũng có thể gãy cổ với nó. Và cả cái đuôi váy dài thượt kia, vấp ngã ra đấy là biến thành trò cười cho thiên hạ ngay, vậy mà cô vung tay vung chân chẳng biết sợ là gì, làm Dung Lỗi sợ chết khiếp. Anh chỉ còn nước ngó chằm chằm vào cô, nhỡ có bề gì thì còn kịp đỡ, kẻo không lại khốn.
Trong khoáng không gian chật hẹp không còn đường lui, anh cứ liên tục xuýt xoa đau đớn, thám không để đâu cho hết.
Cho đến khi anh rệu rã dựa vào tường ngã khụy xuống thì cô mới tạm hả cơn giận.
Mặt mày anh rúm ró đau đớn, tay ôm khư khư bụng, mông đặt phịch xuống đất, một chân duỗi thắng đuỗn, chân kia co lên. Cô vẫn dựng thẳng lưng, ánh mắt trống xuống, khuôn mặt trang điểm nền nã, váy đầm lộng lẫy, khí thế lấn át người khác, “Này nhé Dung Lỗi, tôi nói cho mà biết, tôi mất kiên nhẫn với anh rồi đấy!”
“Tôi từng ăn năn-hối hận-áy náy-tự trách mình đủ cá rồi, ờ phải, là tôi sai, năm đó đáng nhẽ tôi không nên hành hạ anh lên bờ xuống ruộng để bây giờ anh phải sống trong vô cảm. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi khẳng định tôi sẽ không làm như thế. Tôi biết mình sai nên thấy anh sống vật vã, tôi cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Nhưng cho “lén ngày hôm nay, không còn cách nào tốt hơn để bù đắp cho anh, tôi chỉ có thể ở bên chăm sóc anh. Chuyện đã đến nước này, tôi tự vấn lòng mình thấy những gì cần làm thì đều đã làm cả rồi. Nếu anh vẫn cái kiểu canh cánh trong lòng, để bụng tí chuyện ấy, rồi suốt ngày vác cái mặt khó đăm đăm ra lòe tôi thì chị đây cũng chán chẳng buồn hầu nữa rồi nhé! Bây giờ anh tổn thương đủ, lòng trơ khấc rồi chứ gì! Dù lấy phải đứa mình ghét thì vẫn chẳng hề gì, đúng không? À được thôi! Đã thế tôi sẽ sắm cái vai khiến anh ghét nhé. Nếu anh đã cảm thấy tôi và Điền Tư Tư cùng ngữ với nhau, lấy ai chẳng là lấy, ăn đời ớ kiếp với ai mà chẳng xong thì anh chỉ được phép lấy tôi, sống với tôi đến khi rụng răng mà thôi.”
Cố Minh Châu nói trong từ tốn với chất giọng lanh lánh cùng ngữ diệu cao ngạo. Giọng cô vang vọng khắp cầu thang như