Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.

khách khứa quanh đó, mọi thứ trở nên nhốn nháo chí trong phút chốc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Vi Nhiên tái mét vì sợ, luống cuống hết nhìn Cố Minh Châu lại đảo sang Điền Tư Tư.
Điền Tư Tư sượng sùng không biết giấu mặt đi đâu, thoạt đầu chl muốn làm bẩn cái váy của Cố Minh Châu để khiến cô một phen bẽ mặt mà thôi, không ngờ sự việc lại ra nông nỗi này, đâm ra con bé cũng thấy sờ sợ.
Cố Minh Châu bình tĩnh cắn chặt răng, cốt ngăn mấy câu chửi cứ chực chờ tuôn ra khói miệng.
Bóng chỉ là thứ yếu, cái khiến cô điên tiết nhất chính là cái bát canh kia chẳng rõ do thằng khốn nạn nào làm mà nặng như cái vạc, từ độ cao ngang người nó lao xuống, đập thẳng vào mắt cá chân gầy gò của cô, đau đến ứa cá nước mắt.
Song lúc đó Cố Minh Châu vẫn giữ phong thái kiêu sa bằng tư thế đứng thẳng lưng, còn trong dạ lại gửi lời hỏi thăm đến liệt tổ liệt tông tám đời nhà Điền Tư Tư, Lý Vi Nhiên lẫn gã phục vụ kia, tính ra phải đến một trăm lần.
Nếu là trước đây, nếu là chỗ khác thì ba đứa ranh kia đã bị cô giã cho một trận bầm dập khỏi cần phân bua gì rồi. Ngặt nỗi hôm nay lại là ngày vui của Cao Hạnh, có mặt ở đây toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, kè kè bên cạnh là bọn phóng viên đang lăm le máy ảnh, Cố Minh Châu bấm bụng nhận chiếc khăn mặt bằng cử chỉ duyên dáng, nhẹ nhàng nhấc đuôi váy sang một bên, từ tốn lau chất lỏng bóng nhẫy dưới chân, đoạn dè dặt nở nụ cười khoan dung với vị giám đốc nhà hàng vừa mới vác xác đến xin chịu tội.
Thấy cô nhân nhượng không làm to chuyện, hiển nhiên hai con bé kia cũng tỏ ra biết điều. Lý Di Nhiên rối rít xin lỗi trong khi Điền Tư Tư lấp ló đằng sau công gật đầu lia lịa như gà mố thóc, Cố Minh Châu nén cơn giận đang bừng bừng trong người, độ lượng xoa đầu hai đứa, ra tuồng thân chiết lắm.
Đương nhiên Lý Di Nhiên và Điền Tư Tư cảm động đến rơi nước mắt, song chẳng hiểu vì sao, từng luồng ớn lạnh vẫn chạy dọc gáy chúng.
Việc chẳng có gì to tát, lát sau khách khứa đã nhộn nhịp trở lại. Cao Hạnh, Lộ Hân Nam cùng Trình Quang vẫn đang tươi cười chụp ảnh, không có duyên chứng kiến tiết mục nhỏ đằng này. Cố Minh Châu nhìn ngang ngó dọc rồi nhấc đuôi váy ướt nhèm, nhịn đau toan cất bước thì bên eo bất ngờ bị siết chặt.
Nhiệt độ cùng sức lực của đôi cánh tay ấy đã quá đỗi quen thuộc với Cố Minh Châu, cô chau mày nghiêng đầu nhìn, y như rằng là Phương Phi Trì.
Đôi lông mày xô lại gần nhau, ánh mắt anh chẳng lấy gì làm vui vé.
Hai người chẳng ai nói câu nào, cánh tay Phương Phi Trì gần như nhấc bổng cô lên, nhờ anh dìu mà Cố Minh Châu mới rời được nơi ấy trong tư thế tao nhã ung dung. Giám đốc nhà hàng thu xếp một phòng để Cố Minh Châu có chỗ thay quần áo. Từ nhà tắm đi ra, cô thấy Phương Phi Trì tựa vào khung cửa số hút thuốc, vé trầm ngâm.
Nghe sau lưng có tiếng động, biết cô đã ra, anh bèn ngoái lại, nhả một bụm khói rồi hỏi, “Đá nhà em đâu?”
Cố Minh Châu rũ mái tóc, vừa dùng tay chải được một chốc, nghe anh hỏi vậy cô liền bật cười bảo: “Có tí gọi là bạo lực gia đình, em vừa cho lão đo ván, đang bị nhốt ngoài cầu thang để làm bản kiểm điểm kia kìa.”
Phương Phi Trì nghiêng người, nửa tin nửa ngờ nhìn cô. Cố Minh Châu nhún vai, buông người ngồi xuống chiếc ghế quý phi, đùi co lên, kiểm tra thương tật ở mu bàn chân.
“Để anh gọi người đi lấy thuốc, em ngồi yên đó, cẩn thận vết rộp đấy.” Phương Phi Trì bước tới ngồi xổm xuống, tay kéo chân cô đặt lên dlíil mình, anh cúi dầu xem xét cấn thận, tay kia hơi day day các khớp xương dưới chân đế kiểm tra, “May mà xương cốt không vấn đề gì, nhưng ngày mai thế nào cũng sưng lên, mấy chiêu thức thường ngày hay bắt nạt anh chạy biến đi đằng nào cả rồi! Sao có cái bát mà cũng không tránh được thế!”
Tay anh xoa nắn làm Cố Minh Châu đau nhói, cô nghiến răng bảo: “Em vừa nện cho lão Dung Lỗi một trận lăn lê bò toài. Thể lực suy yếu là lẽ đã đành, với cả sau đó lại thấy tồi tội lão nên cũng đương chán đời! Vả chăng lúc đó còn mải ra oai với con ranh Điền Điền, chẳng hơi đâu đề phòng đằng Lý Di Nhiên, hớ ra một cái là dính đòn mẹ nó luôn.”
Phương Phi Trì bật cười trước giọng điệu tưng tửng của cô, đúng lúc đó có tiếng gõ cứa vang lên, Phương Phi Trì chưa kịp đứng dậy thì Lộ Hân Nam đã xăm xăm đẩy cứa xông vào, theo sau còn có Trình Quang mang mấy tuýp thuốc tới.
Chứng kiến cảnh tượng trong phòng, ánh mắt hai kẻ vừa bước vào thoáng tối sầm. Trình Quang vỗ nhẹ vào người Lộ Hân Nam bấy giờ đang đứng thừ người sững sờ, rồi lướt qua cô, bước về phía Cố Minh Châu. Phương Phi Trì thấy Trình Quang đến thì tránh đi, nhường chỗ cho cậu ta.
Cố Minh Châu trỏ ngay vào vết thương dưới chân cho Trình Quang xem, cô đay nghiến tố khổ với cậu: “Đấy Lục Lục cậu xem, chắc chắn con ranh Điền Tư Tư kia cố ý! Con em họ của Lý Vi Nhiên cũng chẳng ra gì, tay chân lóng nga lóng ngóng, ngu chết đi được! Hừ... nói không chừng bọn nó người tung kẻ hứng, cả lũ chúng nó rắp tâm làm thế đây mà! Mới rồi chẳng lẽ chị lại song phi vào chúng nó...” Cô tuôn ra một tràng sừng sộ.
Trước mặt người ngoài thì làm bộ khoan dung đại từ đại bi, nhưng vớ


XtGem Forum catalog