Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/792 lượt.
lúc này Dung Lỗi đang giận sôi người.
Cánh cửa vừa bật mở, anh ném Cố Minh Châu lên chiếc giường trong phòng. Cô ngã vật xuống giường, người nảy lên, thế rồi anh nhào đến đè nghiến cô xuống, không còn cựa quậy nổi nữa.
Cố Minh Châu vùng vẫy toan đưa anh chiếc điện thoại vẫn đang rung nãy giờ, Dung Lỗi giằng lấy rồi quẳng phắt sang một bên, bờ tường dội lại thứ âm thanh vụn vỡ giòn tan trước khi chiếc điện thoại kịp văng ra thành nhiều mảnh trong nháy mắt.
Khuôn mặt chúi xuống đệm của cô bị anh vặn ngược lại, cánh tay ghì chặt vai cô. Anh cúi đầu, vành môi mỏng mím chặt, ánh mắt hằn học như đóng đinh trên người cô. Tim cô đập loạn xạ như trống chầu, nhưng ngoài mặt lại không dám mảy may biểu lộ.
“Cố, Minh, Châu," Dung Lỗi cắn chặt răng, rít lên từng chữ: “Anh sẽ bóp chết em.”
Đó là một câu khẳng định với giọng điệu chắc nịch, khiến ai nghe thấy cũng đều đinh ninh: chắc chắn cái đứa tên Cố Minh Châu kia sắp bị anh này bóp chết đến nơi rồi.
Bờ vai mỗi lúc một nặng, Cố Minh Châu có cảm giác xựơng vai gầy gò của mình sắp teo lại trong bàn tay anh. Cô bình tĩnh đáp lời anh: “Vậy anh cứ bóp chết em đi. Đẻ cũng đẻ rồi, giấu cũng được sáu năm rồi, bây giờ anh biết cả rồi đấy. Em chẳng còn gì để nói cả. Nếu anh hận em thì cứ bóp chết em đi.” Vừa nói, cô vừa rướn cổ, hất cao chiếc cằm xinh xắn, chẳng có vẻ gì là sợ cả.
“Em dám giấu anh à! Em dám tự ý sinh con! Em dám giấu anh bao lâu nay! Gần một năm nay, kể từ lúc anh về, em vẫn không thèm nói cho anh biết! Thằng bé đã sáu tuổi rồi! Cố Minh Châu! Nó là con trai anh!” Dung Lỗi rít lên một chặp, cơn giận của anh đã lên đến cực điếm.
Cố Minh Châu chắc mẩm anh không đến nỗi phải động tay động chân với cô. Cô thả lỏng người nằm xuống, nhẹ nhàng nói với anh bằng một vẻ mặt khó diễn tả được bằng lời: “Sau khi anh đi em mới biết mình có thai. Lúc đó chúng mình đã đường ai nấy đi rồi.”
“Dù vậy em cũng phải nói với anh chứ!”
"Em từng thử liên lạc với anh nhưng Kỷ Nam không chịu nói cho em biết. Với cả em cũng sợ, em sợ anh đã hạ quyết tâm quên em rồi, nếu đã vậy, em cần gì phải lấy đứa bé ra để ràng buộc anh nữa. Nhưng cm còn sợ người nhà anh sẽ đến cướp đứa bé đi. Kỷ Nam đã đồng ý, chỉ cần em không hỏi dồn chuyện của anh thì nó sẽ giúp em giấu người nhà anh chuyện của con. Vì đã hứa với nó nên sáu năm qua, em không hề đi tìm anh. Em nghĩ, nếu anh không trở về thì có lẽ em sẽ giấu anh đến hết đời.”
Dung Lỗi rùng mình khi nghe đến câu cuối cùng, cảm giác máu nóng trong người đang sôi lên tận não, huyệt thái dương giật giật điên cuồng. Anh rít liên tục mấy hơi thật sâu rồi buộc mình phải buông tay để giữ khoáng cách với cô, anh chi sợ mình sẽ bóp chết tươi người phụ nữ ngoan cố này trong một phút lú lẫn.
Nhưng Cố Minh Châu nào có chịu tha cho anh, họ lại nhảy sang một cuộc chiến tranh lạnh mới. Vấn đề hiện tại đã đủ phức tạp rồi, cô không muốn chiều theo cái tính nóng nảy khó chịu của anh giống như trước kia nữa.
“Anh đứng lại đã!” Cô vùng khỏi giường, lao về phía cứa trước khi Dung Lỗi kịp chạm vào nó, thế rồì cứ đứng chặn ở đó không cho anh ra.
Dung Lỗi đang cố dằn cơn tức không để nó phát tiết ra ngoài, thế mà cô lại nhảy chồm ra chặn đường anh lại, thành thử toàn bộ bực tức trong anh được đà bùng nổ, vào lúc thực sự cáu giận, anh đã thụi một cú vào cánh cửa, cánh cửa bằng gỗ đào ruột đặc rung lên kèm theo một tiếng động nặng nề dội lại khiến lưng cô tê tê. Nhưng cô chẳng còn bụng dạ nào mà đi xót xa hộ bàn tay anh xem nó bị thương không, cô lữ oai nạt anh: “Anh coi chừng kẻo làm thằng bé thức giấc bây giờ!”
Chỉ một câu của cô đã dội cho cái đống lửa giận chất cao ngùn ngụt của anh tắt ngúm, cơn nóng nảy chực phun trào mắc kẹt giữa lưng chừng, tức thì làm anh ức đến nỗi đầu căng ra đau nhói như bị thụi cho một quả.
Cố Minh Châu được thế lấn tới: “Bây giờ sao đây? Anh đang trách em đã giữ lại con đó há? "
\'\'Anh không muốn cãi nhau với em, tránh ra.” Dung Lỗi cố kiềm chế cơn giận, toan gạt Cố Minh Châu sang một bên.
Đương nhiên chẳng đời nào Cố Minh Châu chịu nghe, anh sấn sổ tới thì cô cho anh biết tay luôn. Thế rồi hai người bọn họ xáp vào nhau. Tuy Cố Minh Châu nhanh tay nhanh chân thật, nhưng đọ sao được với sức khỏe của Dung Lỗi. Nháo nhào mấy cái, cô đã bị anh bẻ quặt tay ra sau, ấn vào cửa.
Khi đã chiếm được ưu thế, mắt anh long lên sòng sọc, còn Cố Minh Châu thì hổn hà hổn hến. Cái tư thế buộc phải ưỡn ngực hết cỡ này thỉnh thoảng lại khiến đầu ngực cô cọ vào lồng ngực đang áp sát của anh theo từng nhịp thở đều đều. Một lần, hai lần, lần thứ ba... thế rồi cơn giận trong người anh nguôi ngoai dần theo từng lần đụng chạm.
Anh thả lỏng tay, ngay lập tức, Cố Minh Châu giằng mạnh ra. Cô vẫn bướng bỉnh đứng chặn cửa, “Hôm nay mình phải làm rõ với nhau. Chuyện đã đến nước này, em cũng nghĩ kỹ rồi, em yêu anh, em muốn lấy anh, song chuyện này không đáng để em lôi con ra ép anh làm đám cưới. Gò bó anh lâu như thế thú thực em cũng mệt mỏi lắm rồi. Em hỏi anh, rốt cuộc anh có yêu em không?" Cố Minh Châu hỏi thẳng thừng