Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
òng của bà rất thuần khiết và trong sạch . . . . . .
Tĩnh Nguyệt, Tĩnh Nguyệt. Cô rõ ràng đã biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi mấy chục năm, tại sao còn phải xuất hiện lại? Vừa mở mắt, trong gương vẫn là người phụ nữ hơn 50 tuổi!
Quả nhiên, "bộp" một tiếng, sách trên tay Sở Vân Thiên trực tiếp rơi xuống đất.
"Tiêu Tĩnh Nguyệt, bà ta đã trở lại!" Năm ấy sau khi kết hôn bà cùng Sở Vân Thiên, chị em Tiêu gia không còn thấy bóng dáng tăm hơi, biến mất khỏi cuộc sống bọn họ, nghe nói là chuyển đi. Mà bà ước gì đời này cũng không muốn gặp lại bọn họ! Làm sao bà có thể đi hỏi thăm tin tức của bọn họ chứ.
"Tĩnh Nguyệt. . . . . . Em nói em ở bệnh viện gặp phải Tĩnh Nguyệt?" Sở Vân Thiên mệt mỏi nhắm mắt lại. Tĩnh Nguyệt, cô không phải là đã đáp ứng tôi sẽ không trở về nơi này nữa sao? Tại sao cô ta lại thất hứa hả? Cô ta có phải đã gặp Sở Mạnh rồi hay không? Sở Vân Thiên cũng không biết, những năm gần đây, Sở Mạnh cùng Tiêu Tĩnh Nguyệt vẫn có liên hệ, mặc dù không nhiều.
"Ở cửa bệnh viện. Nhưng mà em với cô ta không nói chuyện với nhau!" Mộ Bội Văn đi tới kéo một bên chăn cho mình.
"Cô ta chưa nói với em cái gì sao?" Sở Vân Thiên mở mắt ra nhìn Mộ Bội Văn, giống như không tin lời của bà.
"Anh cho rằng em với cô ta sẽ nói chuyện gì đây sao? Vậy thì có phải anh muốn biết Tiêu Tĩnh Vân trở về không?" Mấy chục năm làm vợ chồng, bà làm sao có thể không biết ông chưa bao giờ có một ngày quên Tiêu Tĩnh Vân kia, mặc dù ông không nói tới, nhưng sinh nhật hàng năm của người phụ nữ kia, ông sẽ trốn trong thư phòng, cả ngày không ra ngoài. Cho nên bà có thể nhịn nhiều năm như vậy là bởi vì bọn họ quả thật chưa từng gặp mặt, cũng trừ ngày đó ở bên ngoài, Sở Vân Thiên chưa từng thất thường. Bà tại sao phải xích mích với ông ta mà buông tha cuộc sống thiếu phu nhân thư thái? Huống chi, bà thực sự thương ông! Có thể đoạt được ông từ trên tay Tiêu Tĩnh Vân, là chuyện bà thành công nhất đời này!
"Tĩnh Vân. . . . . . Tĩnh Vân. . . . . ." Vừa nghe đến cái tên đó, Sở Vân Thiên lập tức già đi rất nhiều. Tĩnh Vân của ông, đời này sẽ không bao giờ trở lại nữa! Cũng không trở về nữa rồi! Người ông thật sự phải xin lỗi chính là bà! Nhưng ngay cả cơ hội bù đắp cũng không cho ông, cứ như vậy mà ra đi!
"Sở Vân Thiên! Anh phát điên gì vậy? Bây giờ người ta có lẽ đã con cháu cả sảnh rồi, ai còn nhớ ông chứ? Lấy tính tình Tĩnh Vân nếu đi sẽ không trở về gặp ông nữa. Không cần si tâm vọng tưởng." Mộ Bội Văn nhìn chồng nằm ở bên cạnh mình còn đang suy nghĩ về phụ nữ khác, trong lòng bất mãn tới cực điểm. Tại sao? Tại sao qua nhiều năm như vậy, vừa nhắc tới cái tên đó ông còn có thể kích động như vậy? Bà cùng ông đi qua nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, huống chi bà còn vì ông sinh ra hai đứa con trai!
"Nếu như có thể như vậy, thật tốt bao nhiêu. Thật tốt. . . . . ." Ít nhất không phải là trời đất cách xa, vĩnh viễn không cách nào thấy nữa. Sở Vân Thiên đột nhiên cảm giác mệt quá, mệt mỏi đến chỉ muốn lẳng lặng nhắm mắt lại.
"Tốt? Đúng! Rất tốt!" Nhìn Sở Vân Thiên nhắm mắt lại không lại để ý bà, Mộ Bội Văn cũng tắt ngọn đèn nhỏ bên giường. Hiện tại nói mấy cái này thì có ý nghĩa gì, cái gì cũng không quay lại được nữa. Dù là Tiêu Tĩnh Vân trở về thì sao? Uyên ương khó nối! Đời này nhất định chỉ có thể là như vậy.
***************
Sau khi về hưu, cuộc sống sẽ như thế nào?
Kể từ khi đem toàn quyền công ty giao cho con trai lớn, Sở Vân Thiên không còn phải lo lắng, ba ngày bốn bữa cùng một đám bạn bè chơi golf, uống trà đến tâm sự. Thật ra thì cuộc sống có thể rất đơn giản, tiền nhiều hơn nữa cũng là một ngày ba bữa cơm, ngủ một giường lớn mà thôi, vui vẻ mới là quan trọng nhất. Đáng tiếc phần lớn mọi người đều không hiểu đạo lý này, mỗi ngày không ngừng vội việc này, bận việc kia, cho đến khi nhắm mắt mới phát hiện mình có quá nhiều đến chuyện không kịp làm, phát hiện ra cũng đã quá muộn!!!
"Vân Thiên, không nhìn ra thân thủ cậu cũng không tệ lắm. Cuối tuần chúng ta hẹn nữa." Một người bạn cũ quen biết lâu nhưng không có cơ hội cùng nhau chơi bóng cười lớn sảng khoái.
"Được, cuối tuần. Địa điểm, thời gian như cũ." Sở Vân Thiên đem dụng cụ chơi golf đặt ở phía sau xe. Gần đây ông đều thích tự mình lái xe, muốn chỗ nào liền đến chỗ đó.
Vận động đổ mồ hôi khiến cho tâm trạng của ông tối hôm qua khi nghe tin tức Tĩnh Nguyệt mà khá hơn nhiều, không biết Bội Văn nói có đúng là thật không? Tĩnh Nguyệt, thật sự trở về sao? Rốt cuộc vừa vì chuyện gì mà về?
"Anh Vân Thiên. . . . . ." Chuyện càng không muốn xảy ra sẽ tới càng nhanh, hơn nữa còn là ở thời điểm mình không phòng bị nhất. Một tiếng "anh Vân Thiên" khiến tay Sở Vân Thiên kéo cửa xe càng thêm dùng sức, đến gân xanh cũng hiện rõ. Có thể chẳng qua là nằm mơ hay không?
"Anh Vân Thiên, anh không thể quay đầu lại nhìn một chút sao?" Tiêu Tĩnh Nguyệt lẳng lặng đứng ở phía sau ông. Thân thể từng để cho bà động lòng mà lưng đã hơi gù, chân cũng bắt đầu yếu. Thì ra bọn họ cũng già rồi, trong lúc bọn họ lơ đãng, năm tháng đã lặng lẽ