Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2690 lượt.

ính tình Lộ Lộ căn bản là không thể sống chung hòa bình với ba mẹ anh, huống chi vợ chồng bọn họ còn có nhiều nhân tố bên ngoài như vậy.
Có lẽ anh hai cũng quan tâm cô ấy ở mức độ nào đó! Nhưng anh không chấp nhận kết quả như thế. Dù là sau đó anh hai đối với cô ấy tốt thế nào, cũng không chối bỏ được sự thật rằng anh ta đã từng nhẫn tâm chia rẽ bọn họ. Vừa bắt đầu đã sai đường vĩnh viễn cũng đi không tới điểm cuối, không phải sao? Cho nên bất kể như thế nào, lần này anh nhất định phải cùng Lộ Lộ đối mặt với anh hai, làm rõ đoạn nghiệt duyên này! Anh muốn cùng cô bắt đầu lại lần nữa, anh muốn thực hiện nguyện vọng nhiều năm trước, cho cô một gia đình hạnh phúc hoàn mỹ.
"Sở Khương, anh tới có chuyện gì sao?" Ngưng Lộ ngẩng lên nhìn Sở Khương vẫn nhìn cô đắm đuối. Ánh mắt anh nóng rực làm cô hơi sợ!
"Hôm nay anh hai xuất viện, anh ấy không về nhà sao?" Sở Khương uống một ngụm trà, chậm rãi nói ra mục đích hôm nay anh tới. Anh biết rõ anh hai ở nơi nào còn hỏi. Rõ ràng anh hai đã xuất viện cũng không về nhà ở, vậy thể hiện cái gì? Mà nếu Lộ Lộ biết anh hai làm như vậy thì có phản ứng gì?
"Anh nói anh ấy xuất viện?" Tay Ngưng Lộ vuốt tóc con trai cứng đờ. Sở Khương nói anh ấy xuất viện? Vậy sao anh ấy không về? Lại đi đâu rồi? Thế mấy ngày qua cô lo lắng cho anh thì sao? Cảm giác hờn giận không tên tràn ngập trong ngực.
"Mẹ, tối hôm qua con đã biết!" Sở Trí Tu bĩu môi khinh thường nói. Tối hôm qua cậu có chat video với ba, nhưng ba nói tạm thời sẽ không về nhà, cũng không có hỏi thăm mẹ như ngày thường, cậu cho là mẹ cũng biết!
"Tại sao?" Cảm giác mất mát trong lòng lần nữa ập vào lòng. Lúc anh nằm viện không để cho cô đi thăm, xuất viện không về nhà cũng không nói với cô một tiếng? Rốt cuộc anh đặt cô ở vị trí nào chứ?
"Mẹ, mẹ rất buồn sao? Nếu không con dẫn mẹ đi tìm ba được không?" Sở Trí Tu nhảy xuống đầu gối mẹ, tối hôm qua ba có nói với cậu ba ở đâu.
"Lộ Lộ, chúng ta cùng đi tìm anh hai. Anh có lời muốn nói với anh ấy!" Sở Khương kinh ngạc nhìn Sở Trí Tu, thì ra anh hai cái gì cũng nói con trai mình nhưng không nói một tiếng với Lộ Lộ, vậy có phải nói rõ anh chỉ yêu con trai mà thôi không? Nếu như vậy, tất cả đã trở nên thuận lợi hơn rồi.
"Thật quá đáng! Anh ta thật là quá đáng! Em muốn đi tìm anh ấy!" Oán giận biến thành động lực, Ngưng Lộ dùng sức đứng dậy. Cô nhất định phải ở trước mặt anh hỏi rõ ràng, rốt cuộc anh ta đang mưu tính cái gì! 
"Mẹ, con đi với mẹ." Nét mặt bạn nhỏ Sở Trí Tu hưng phấn xem cuộc vui chiếm đa số! Cậu chưa bao giờ thấy ba mẹ cãi nhau không biết người nào sẽ thắng? Chẳng qua nếu như cậu biết lần này đi ba mẹ lại vì vậy mà xa nhau, không biết cậu có cười nổi không đây?
"Lộ Lộ, con nít có thể không thích hợp nghe người lớn nói chuyện." Sở Khương cũng đứng dậy thản nhiên nhìn khuôn mặt nóng lòng của đứa nhóc.
"Bảo bối, con ở nhà chờ mẹ về được không? Mẹ có một số việc muốn nói với ba!" Sở Khương nói không sai, không thể ở trước mặt con trẻ nói chuyện như vậy.
"Mẹ, nhưng con muốn đi theo thì làm sao bây giờ?" Sở Trí Tu còn chưa muốn buông tha. Đặc biệt là cái chú muốn ngăn cản cậu đi với mẹ đó.
"Mẹ nói không thể! Thím Trương, con đi ra ngoài, thím trông Sở Trí Tu!" Lần đầu tiên Ngưng Lộ nghiêm trọng như thế, theo sát con trai nói chuyện.
"Mẹ, con không đi cũng có thể nhìn thấy ba! Con chat video với ba!" Bị cự tuyệt vô tình, lòng tự ái nho nhỏ của đứa trẻ bị tổn thương, "rầm rầm" chạy lên lầu.
Hừ, cậu mới không thích!
"Nó luôn vậy sao?" Nhìn thân thể nhỏ bé chạy như bay đó, Sở Khương cau mày lại.
"Ngại quá. Chúng ta đi thôi!" Đối với con trai bảo bối của cô, Ngưng Lộ không muốn nhiều lời! Có lẽ nó bá đạo, vô lễ một chút, nhưng tuyệt đối là đứa trẻ rất đáng yêu. Có lẽ ở trong lòng ba mẹ, bất kể như thế nào thì con cái nhà mình đều tốt nhất sao? Ít nhất Ngưng Lộ chưa bao giờ cho là con nhà mình có cái gì không tốt, chẳng qua là có chút kiêu ngạo mà thôi, đó là vì con có một người ba đủ để nó kiêu ngạo mà thôi.
***
Buổi trưa ánh mặt trời rất chói mắt, cũng làm cho nơi an giấc ngàn thu của con người trở nên không hề âm u, lạnh lẽo và đáng sợ nữa.
"Cậu Sở? Đã lâu không gặp." Hôm nay lão Trương trực ca sáng, không nghĩ vậy lại gặp được Sở Mạnh nhiều năm chưa ghé tới đây.
"Bác Trương." Sở Mạnh ngồi chồm hổm trên mặt đất, không ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn cô gái có nụ cười mỉm trên mộ bia, anh phải gọi cô gái đó là “mẹ”.
Làm sao mẹ có thể cười vui vẻ đến như vậy? Mẹ có biết không? Con bị mấy người có quan hệ không rõ ràng kia làm phát điên rồi. Làm sao mẹ còn có thể cười nhẹ nhõm như vậy chứ hả mẹ???
Những ngày này, anh vẫn nhớ lời Tiêu Tĩnh Nguyệt nói trước khi chết, bà nói mẹ anh biết. Nhưng anh phải làm sao đi tìm một người đã qua đời nhiều năm làm rõ thực hư mọi chuyện, ngay cả khi anh có bản lĩnh phi thường thì cũng không đuổi kịp Diêm Vương! Nhưng anh vẫn phải tới, anh nghĩ, lời Tiêu Tĩnh Nguyệt nói phải chăng còn có hàm nghĩa khác.
Mẹ thật sự có thể cho con biết chân tướng cuối cùng sao? Ngón tay thon dài vuốt