Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2589 lượt.
cột chặt cách này bị thương làm cho máu không thể tiếp tục chảy, sao đó mới cầm điện thoại gọi xe cứu thương.
Sở mẫu thấy con lớn ôm con út cả người toàn là máu ra ngoài mắt hoa lên ngất đi. Mọi người luống cuống mang Sở Mẫu cùng xuống lầu.
Chẳng mấy chốc trên hành lang rộng rãi của lầu hai chỉ còn mình Ngưng Lộ, đầu của cô rất đau, tâm trạng cũng rất đau khổ. Sở Khương sao lại ngu như vậy không biết quý trọng tánh mạng của mình?
"Lộ Lộ, đời này anh chỉ yêu một mình em, chỉ đối tốt với mình em. Em là người anh thích nhất, tính mạng của anh........." Dưới ánh trăng thật đẹp Sở Khương một người thanh niên mắt thanh mày tú, trông mắt thâm tình lại nhìn về một người, Ngưng Lộ rơi lệ nhẹ nhàng ngẩn đầu hôn lên môi anh.
Vẫn giống như ngày hôm qua, ngực của anh quen thuộc như vậy, sao chẳng bao lâu lại là huyết lệ gặp nhau? Thật là đau, đau lòng cực kỳ. Ông trời sao lại muốn trêu cợt cô như vậy? Thân thể Ngưng Lộ tựa vào vách tường mềm nhũng ra.
"Thiếu phu nhân, có sao không?" Một người nữ giúp việc phụng mệnh lệnh của đại thiếu gia lên xem Ngưng Lộ. Cô không hiểu người trước mặt cô phải gọi thiếu phu nhân không phải là bạn gái của nhị thiếu gia sao? Tại sao đại thiếu gia lại nói cô ấy là vợ hợp pháp của cậu ấy đây? Nhưng tò mò thì tò mò chuyện này không phải một người có thân phận người ăn kẻ ở như cô có thể hỏi. Dù sao chủ nhân căn dặn chuyện gì thì cứ làm theo, gọi là thiếu phu nhân hẳn là không sai đi, vẫn là người của Sở gia.
Cách xưng hô xa lạ của người giúp việc khiến đầu óc Ngưng Lộ do dự một chút, sau đó nắm thật chặt tay của người giúp việc vội vàng hỏi: "Sở Khương đâu? Sở Khương đâu?"
"Nhị thiếu gia đã được đưa tới bệnh viện, thiếu phu nhân cô không sao chứ?" Thiếu phu nhân không ngừng gọi tên nhị thiếu gia, rốt cuộc là vợ của ai a?
"Bệnh viện, bệnh viện, tôi muốn tới bệnh viện, tôi muốn đến xem Sở Khương." Ngưng Lộ nhanh chóng đứng dậy, thoáng qua người giúp việc vươn tay, chạy thẳng xuống lầu. Sở Khương, anh ngàn vạn đừng xảy ra chuyện, bằng không, em cả đời không cách nào sống yên ổn, Ngưng Lộ cầu nguyện.
Giành Phụ Nữ Với Tôi?
Trải qua truyền máu cấp cứu, Sở Khương tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng, bởi vì mất quá nhiều máu nên bây giờ còn chưa tỉnh lại, đã được đưa đến phòng bệnh vip.
Trên ghế sofa da thật bên ngoài phòng bệnh, Sở Mạnh không để ý đến yêu cầu cấm hút thuốc của bệnh viện, tự ý đốt một điếu. Khói lượn lờ lên cao mặt của anh tỉnh táo không có chút cảm xúc.
"Sở Mạnh." Sở Vân Thiên cau mày đến gần con trưởng.
"Ba." Giọng Sở Mạnh trong trẻo nhưng lạnh lùng.
“Ba, trong chuyện này ba là người không có tư cách nói con nhất!” Sở Mạnh cũng đứng lên, anh cao hơn so với ba anh một cái đầu ánh mắt trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lùng, sắc bén chăm chú nhìn ba mình không có chút thỏa hiệp.
“Con….” Sở Vân Thiên muốn nói gì nhưng lại nói không nên lời.
“Sở Mạnh, sao con lại nói chuyện với ba con như vậy?” Sở mẫu bị chính ánh mắt lãnh liệt của con trai mình làm cho hoảng sợ.
Trong lúc mắt thấy hai cha con giương cung bạc kiếm, hộ sĩ kịp thời xuất hiện tạm thời hóa giải.
“Sở tiên sinh, Sở phu nhân, Sở thiếu gia đã tỉnh. Cậu ấy nói muốn gặp anh hai.”
Sở Mạnh không nói gì mở rộng bước chân đi vào phòng bệnh.
Sở Khương tựa vào giường, sắc mặt tái nhợt, giữa hai hàng lông mày có đau đớn không thể nói rõ được. Thấy anh hai đi vào anh mắt càng thêm u ám.
Sở Mạnh đi tới bên giường ngồi xuống.
“Đừng tiếp tục làm chuyện ngốc nữa!” Thanh âm vẫn trong trẻo lạnh lùng như trước.
“Anh hai, anh có thể đừng kết hôn với Lộ Lộ không? Em yêu cô ấy, em không thể không có cô ấy!” Sở Khương bắt được tay anh hai, tâm tình kích động. Trên thế giới này có biết bao nhiêu phụ nữ đẹp say lòng người, lấy điều kiện của anh hai anh thì những phụ nữ đó đối với anh ấy mà nói chỉ bất quá là một câu ‘Tự do lựa chọn’. Nhưng anh ấy sao lại cố tình muốn cùng anh giành một người đây?
“Sở Khương, bình tĩnh một chút. Buổi sáng chúng tôi đã đăng ký kết hôn, quên cô ấy đi!” Vẻ mặt thống khổ của em trai cũng không làm Sở Mạnh dao động chút nào.
“Anh hai, Lộ Lộ là của em. Anh đem cô ấy trả lại cho em, trả lại cho em……” Sở Khương dùng sức vịn bả vai anh hai rống to, bởi vì sức khỏe mới vừa khôi phục trên trán đã xuất hiện những hạt mồ hôi hột.
“Sở Khương, con bình tĩnh một chút, sức khỏe mới vừa khôi phục không thể quá kích động……” Sở Vân Thiên vẫn theo phía sau tiến lên an ủi con trai út, mà Sở mẫu chỉ tức giận nhìn chằm chằm con trai trưởng. Vì một người phụ nữ mà hai anh em phải trở mặt, Quan Ngưng Lộ thật không đơn giản a.
“Sở Mạnh, con là anh hai không thể nhường cho em một chút sao?” Sở mẫu thật sự không thể nhìn nổi nữa. Con trưởng biết rất rõ con bé đó là bạn gái của em trai vẫn muốn kết hôn với nó, bây em trai đã thành ra như vậy nó vẫn không thể nói dễ nghe một chút. Nhưng nói gì cũng không kịp đi? Con trai út đáng thương a. Sở mẫu cực kỳ đau lòng.
“Anh, mẹ nói đúng, hai