Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2713 lượt.
ưng đau đớn đến vô lực bàn tay vươn ra một nữa lại rủ xuống.
"Tôi đỡ cô lên xe trước! Ngã bệnh không thể kéo ."
Ngưng Lộ bị mạnh áp lên sau xe vô lực nằm xuống. Lão Trương thật gọi điện thoại cho anh, nhưng loại chuyện này sao có thể cho anh biết đây? Cô không muốn để cho anh biết, trong lòng cô chợt có nỗi bất an.
Sở Mạnh đang ở phòng hội nghị mở cuộc họp cán bộ cao cấp cùng với Ngũ Thiên Nghiên và mấy quản lý cao cấp khác của công ty thảo luận phương án đưa sản phẩm mới ra thị trường, bởi vì điện thoại cá nhân đặt trên bàn chợt rung lên mà nhíu mày. Người có thể gọi vào số điện thoại này không vượt qua mười người, là ai sẽ ở lúc sắp thảo luận xong kết quả gọi tới đây?
Thư ký ngồi ở bên cạnh ghi biên bản thấy ánh mắt ông chủ đã dời khỏi phương án nằm trên tay, tâm lĩnh hội đứng lên chủ động đem điện thoại đặt ở cách xa một mét cầm tới.
"Lão Trương, chuyện gì?" Sở mạnh vừa nhìn thấy là lão Trương gọi tới, nhanh chóng đè xuống phím call. Nếu như không phải cô ấy có chuyện gì, lão Trương cũng sẽ không gọi điện thoại tới được. Hôm nay không phải là ngày thi cuối cùng sao? Xảy ra chuyện gì?
Thái độ khẩn trương của anh làm cho mấy cán bộ quản lý cao cấp cười trộm, Sở tổng của bọn họ cũng có lúc như vậy? Nhưng anh gọi người bên kia là “Lão Trương”. Chỉ có mình Ngũ Thiên Nghiên vẫn xoay cây bút trên tay, trên khuôn mặt xinh đẹp một mãnh vu tâm. Chỉ có cô dâu nhỏ vô dụng đó mới có thể làm cho anh ấy khẩn trương như vậy đi? Hừ, cô nghĩ hôm nào có cơ hội cô muốn gặp cô ta một lần. Nhìn xem cô ta rốt cuộc có sức hút cỡ nào mà cho Sở Mạnh mê đảo. Cô là một người phụ nữ hiện đại nếu anh không thưởng thức cô là tổn thất của anh. Cô sẽ không ở sau khi anh đã kết hôn mà vẫn bám riết không buông, như vậy thật không có ý nghĩa.
Sở mạnh cầm điện thoại di động càng nghe mày nhíu càng chặt, ở trước khi cúp điện thoại dặn dò một câu làm cho mọi người đều kinh ngạc, bao gồm Ngũ Thiên Nghiên. Bởi vì anh nói: "Lập tức đưa đến bệnh viện, tôi sẽ lập tức tới."
Sở tổng muốn đi đâu a? Phương án của bọn họ không phải sắp thảo luận đến điểm mấu chốt rồi sao? Người làm việc điên cuồng như anh ta sao có thể nói đi là đi? Hơn nữa sản phẩm này lại là sản phẩm chủ lực liên quan đến tương lai vài năm sau của Sở Thành!
“Các vị tiếp tục thảo luận, tôi có việc đi trước.” Sở Mạnh không giải thích câu nào trực tiếp cầm lên áo khoác giắt phía sau ghế đi ra ngoài.
“Sở đại ca, anh như vậy không thể được a!” Ngũ Thiên Nghiên đứng lên cả gan khiêu khích người đàn ông muốn bước ra khỏi cửa. Ha ha! Cô đoán anh tạm thời đi khẳng định có liên quan tới cô vợ nhỏ của anh ta.
Thân thể cao lớn của Sở Mạnh đi tới cửa dừng lại một chút, hắng giọng: “Thiên Nghiên phương án này giao cho cô toàn quyền giải quyết. Còn có hạng mục hợp tác với tập đoàn K & P ở Pháp cũng do cô đi nói.” Nói xong cũng không quay đầu lại đi ra ngoài. Cô ngại ăn no rỗi việc đúng không? Anh cho cô ăn tới nuốt không được muốn ói cũng không xong. Xem cô lần sau còn dám nhiều chuyện không!
“Sở Mạnh, anh đừng có quá đáng. Tôi cũng không phải ông chủ ……” Tư Liệu cầm trên tay Ngũ Thiên Nghiên hung hăng ném trên mặt bàn. Mẹ kiếp, cái này quá độc ác đi!
"Chúc mừng a, Thiên Nghiên. Hiếm khi Sở Tổng xem trọng cô như vậy."
“Thật đáng mừng! Nếu có thể đem hợp đồng với tập đoàn K & P nói xong thì nhân vật phong vân của Sở Thành chúng ta năm sau sẽ là cô Ngũ Thiên Nghiên.”
"Chúc mừng cái rắm a! Đây là anh ta muốn trả thù tôi, muốn tôi mệt chết!” Xem ra lời nói thật không thể nói lung tung, càng không thể đắc tội với thứ đàn ông keo kiệt.
Lửa Giận Ngập Trời
Xe thể thao Lamborghini lấy tốc độ một trăm tám mươi tại con đường trung tâm thành phố vượt qua mấy cái đèn đỏ hướng bệnh viện trung tâm chạy như điên.
“Tiên sinh, xe của ngài không thể dừng ở đây. Nếu bị lôi đi.” Trước tòa nhà bệnh viện trung tâm, Sở Mạnh trực tiếp đem xe dừng ở ven đường sau khi đóng cửa xe hướng cổng chính bệnh viện chạy thẳng tới. Nhân viên trực ở cửa ra vào thấy vội vàng đuổi theo. Người đàn ông này cũng quá quá đáng đi? Sao có thể dừng xe ở chỗ này? Đây là đường cái a, chặn ở đó bảo người ta làm sao qua lại? Có tiền cũng không thể không để ý a!
"Chìa khóa xe ở chỗ này, anh thích kéo đi đâu thì kéo.” Sở Mạnh xoay người, không nhịn được đem chìa khóa trong tay nhét vào trên tay nhân viên làm việc xoay người rời đi. Anh không có nhiều kiên nhẫn như vậy cùng anh ta dây dưa anh muốn đi xem cô gái kia thế nào. Không biết a Tự đã tới chưa? Lúc đang trên đường tới anh đã gọi điện bảo Tống Tử Tự xuống xem một chút, đúng lúc anh ta mới làm xong một ca phẫu thuật.
Đây là tình huống gì? Nhìn chìa khóa xe trong tay con ngươi nhân viên làm việc đều muốn rớt ra rồi. Đây cũng không phải loại xe thường a, là Lamborghini a! Anh ta hào phóng như vậy anh cũng không ngại giúp anh ta lái xe xuống bãi đậu xe ngầm, ha ha, rốt cuộc có thể thử cảm giác sờ vào xe nổi tiếng a!
Sở Mạnh đem tay nhỏ bé bỏ vào trong chăn, đứng dậy đi tới sofa ngồi xuốn