Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.

ìn vào đôi mắt trong veo của Vân Phỉ, trên môi nàng còn nở một nụ cười dịu dàng và thân thiện.
Sự thân thiện này làm Triệu Hiểu Phù không sao hiểu được nên lấy làm lạ hỏi: “Tại sao cô lại chịu giúp huynh ấy chuyển thư cho ta? Cô không hận ta sao? Không hận ca ca sao?”
Huynh muội bọn họ từng tính kế đối phó Vân Phỉ, hại nàng suýt nữa mất mạng, chết dưới kiếm của Triệu Sách nên Triệu Hiểu Phù khó mà tin được Vân Phỉ lại chịu truyền tin giúp Triệu Sách, chịu giúp hắn vào thành, thậm chí còn muốn giúp nàng ta thoát khỏi Vân Định Quyền. Tại sao vậy?
Vân Phỉ nhìn cảnh mùa đông tiêu đìu ngoài cửa sổ, mắt lóe lên vẻ đau thương, chậm rãi nói: “Quận chúa, ta không hận cô, cũng không hận thế tử, bởi vì báo thù là chuyện hết sức bình thường. Chẳng hạn như ta, bây giờ trong lòng ta cũng tràn ngập thù hận, rất muốn báo thù rửa hận.”
“Kẻ thù của cô là ai?” người đầu tiên mà Triệu Hiểu Phù nghĩ tới chính là Vân Thừa Cương, sau đó là Anh Hồng Tụ.
Vân Phỉ nhìn nàng ta, cười nhạt. “Kẻ thù của ta chính là Úy Trác. Lúc trước ta không chịu gả cho Úy Đông Đình, chạy khỏi kinh thành, trốn tại Lục gia, hắn ép ta phải thành thân với Úy Đông Đình, sau đó lại muốn đẩy ta vào chỗ chết.”
Triệu Hiểu Phù nghe tới đây thì hiểu ra, không nghi ngờ gì lời của Vân Phỉ.
Vân Phỉ nói thế là để Triệu Hiểu Phù hoàn toàn vứt bỏ sự thù địch với mình. Triệu Hiểu Phù từng ghen ghét nàng vì nàng gả cho Úy Đông Đình, bây giờ nàng đã rời xa Úy Đông Đình, lại coi Úy Trác là kẻ thù, chứng tỏ nàng hoàn toàn không có ý muốn gả cho Úy Đông Đình, chỉ bị Úy Trác cưỡng ép. Vô hình chung, nàng đã không còn là người chiếm đoạt vị hôn phu trong lòng Triệu Hiểu Phù nữa.
“Đợi ta ra cung liên lạc với thế tử xong thì sẽ tìm cơ hội để quận chúa và thế tử gặp mặt. Lúc ấy quận chúa và thế tử hãy trù tính xem khi nào thì rời khỏi kinh thành.”
Cuối cùng thì Triệu Hiểu Phù cũng nở một nụ cười thật lòng với Vân Phỉ. “Đa tạ công chúa trượng nghĩa giúp đỡ.”
Vân Phỉ đứng dậy cáo từ.
Triệu Hiểu Phù đột nhiên nói: “Có đi thì phải có lại, nếu cô đã chịu giúp ta thì ta sẽ không chịu ân huệ của cô mà không báo đáp, lúc ấy ta sẽ tặng cô một lễ vật thật lớn.”
Vân Phỉ giật mình: “Lễ vật gì?”
Trong mắt Triệu Hiểu Phù lóe lên vẻ căm hận: “Đợi đến khi ta rời khỏi đây, ta sẽ nói cho cô biết.”






Xuất Gia
Về tới Thục Hòa Cung, Vân Phỉ vừa ngồi nghỉ không lâu thì Lâm Mạc Sầu đến bẩm báo là Hiền phi tới chơi.
Vân Phỉ sớm đã dự đoán được là Lâm Thanh Hà sẽ đến, nàng mỉm cười, đứng dậy ra đón.
Lâm Thanh Hà được Ngọc Trì và một cung nữ khác đỡ xuống cáng. Chiếc áo choàng màu đỏ ửng có viền da chồn bạc khiến mặt nàng hồng hào hơn, dễ nhìn hơn tối qua rất nhiều.
Vân Phỉ vội vàng bước tới trước, đích thân đỡ nàng ta lên thềm, mỉm cười nói: “Con đang định sang Hiền Minh cung bái kiến mẫu phi đây, nhưng sợ lúc này còn sớm, quấy nhiễu mẫu phi nghỉ ngơi nên định chiều mới sang.”
Những lời nghe có vẻ vô tâm của Vân Phỉ lại làm cho Lâm Thanh Hà biến sắc. Trong lòng nàng ta vốn tràn đầy oán giận, lúc này nghe được những lời này thì không khỏi nghĩ ngợi lung tung.
Trước kia ở Lư Châu Vân Định Quyền từng hứa hẹn rằng sau này nàng ta sinh ra con trai thì sẽ để nó kế thừa nghiệp bá của hắn ta. Lúc ấy hắn còn là châu mục Lư Châu, còn phải trông cậy vào Lâm Thanh Phong cùng đánh dẹp giang sơn với hắn. Chính vì lời hứa này là Lâm Thanh Phong mới chịu gả Lâm Thanh Hà cho hắn, Lâm Thanh Hà cũng vì thế mà chịu thiệt gả cho hắn làm nhị phu nhân.
Lâm Thanh Hà cứ tưởng rằng hắn đón nàng tới là để phong nàng làm hoàng hậu, ai ngờ đến kinh thành thì mới phát hiện không phải thế. Bên cạnh Vân Định Quyền bỗng dưng xuất hiện một Triệu Hiểu Phù xinh đẹp như tiên chưa nói, còn có một bà vợ đầu còn lớn tuổi hơn cả Tô Thanh Mai, còn Tô Thanh Mai – người mà nàng ta luôn coi là kẻ địch thì lại là một vật hy sinh đáng thương, hoàn toàn không có bất cứ sức uy hiếp gì. Nỗi lo của nàng bây giờ là Triệu Hiểu Phù mới được sủng và đứa con trai trưởng Vân Thừa Cương còn lớn tuổi hơn cả nàng ta.
Nếu Vân Định Quyền muốn tuân thủ ước hẹn thì nên lập nàng làm hoàng hậu, như thế thì đứa trẻ trong bụng nàng mới có thể danh chính ngôn thuận làm thái tử. Nhưng hắn lại hoàn toàn không nhắc đến chuyện lập hậu, bốn người phụ nữ đều được phong làm phi. Thậm chí Lâm Thanh Hà còn cảm thấy sở dĩ Vân Định Quyền muốn nàng vác cái bụng bầu lên kinh thành là vì cố ý khiến nàng gặp bất trắc trên đường đi, đứa trẻ không giữ được thì mới tốt.
Ý nghĩ này không phải chưa từng hiện lên trong đầu Lâm Thanh Hà, bây giờ ngay cả Vân Phỉ cũng nghĩ vậy nên nàng ta càng cảm thấy Vân Định Quyền ôm ý đồ độc ác ấy. Nàng ta nghiến răng, cười lạnh: “Cha con chưa từng quan tâm đến đứa trẻ này.”
“Mẫu phi, có câu này con không biết có nên nói hay không?”
“Con cứ nói, không sao đâu.”
“Con cứ luôn không hiểu tại sao phụ hoàng lại không thích A Tông. Lúc ấy A Tông là đứa con trai duy nhất của phụ hoàng, tuy tính tình nó hơi nghịch ng


Teya Salat