XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.

>“Chẳng phải nàng thông minh tinh ý lắm sao?” Úy Đông Đình ngước đầu lên, vỗ vào đầu nàng một cái: “Tóm lại nàng cứ từ từ mà nghĩ, nghĩ ra phải dùng thứ gì để trả lãi thì hãy tới tìm ta.” Nói xong, lại hừ một cái thật to rồi phất tay bỏ đi…






Ghen Tuông Tức Tối
Vân Phỉ không cách nào ngờ được y lại vỗ đầu của nàng, cò chưa kịp hết kinh ngạc thì Úy Đông Đình đã đi ra khỏi phòng. Nàng tức tối sờ chỗ vừa bị y vỗ vào, nghĩ thầm: tên này đúng là keo kiệt bủn xỉn, cáo già xảo quyệt, còn chưa đầy một tháng mà đòi lãi liếc gì chứ. Không dùng tiền để trả thì dùng thứ gì đây? Vàng, ngọc trai hay đá quý?
Úy Đông Đình đi đến cửa, Vân Tông vừa thấy y là lập tức trốn ra sau lưng Tống Kinh Vũ.
Úy Đông Đình dừng bước, vẫy tay với nó.
Vân Tông rề rề rà rà tới trước mặt y, nhát như một con chuột, rụt rè nói: “Đại tướng quân.” May mà thanh kiếm Thái A chém sắt như chém bùn, tóc bay qua cũng đứt kia đã được thu lại.
Tự dưng lòng Úy Đông Đình thấy rất bực bội. Nàng chưa từng dịu dàng với y như vậy, chỉ có khi tính kế y thì mới cười dịu dàng và ngọt ngào như mật.
Vân Phỉ dắt Vân Tông tiễn ba người ra ngoài cổng, lại nói tiếng cảm ơn với Lưu Khánh Hòa và Chương Tùng Niên.
Ngoải cửa có bảy tám cấm vệ quân đang đợi, Úy Đông Đình lên ngựa, dẫn đi đầu, lòng thì cứ cảm thấy nàng đối với tên Chương Tùng Niên ấy thân thiết quá mức.
Vân Phỉ hiểu lầm Chương Tùng Niên nên trong lòng cứ cảm thấy áy náy, hôm sau lại dẫn Phục Linh và Vân Tông ra phố mua một cây bút lông và một cái nghiên mực, đích thân đưa tới hiệu thuốc Hạnh Lâm.
Tống Kinh Vũ dẫn nàng đến đường Tây Phủ, cửa hiệu đầu tiên chính là hiệu thuốc Hạnh lâm. Có rất nhiều người ra ra vào vào, có vẻ như việc làm ăn rất hưng thịnh. Mấy năm nay, tên tuổi của hiệu thuốc Hạnh Lâm bỗng trở nên vang dội cũng là nhờ phúc của tiểu hoàng đế. Vị tiểu hoàng đế gầy gò ốm yếu này thường ăn không tiêu, Lưu Khánh Hòa bèn tiến cử thuốc tiêu hóa dành cho trẻ con của hiệu thuốc Hạnh Lâm. Dân chúng nghe ngay cả tiểu hoàng đế trong cung cũng dùng thuốc của hiệu thuốc Hạnh Lâm cho nên bèn ồ ạt kéo tới.
Chương Tùng Niên là cháu đích tôn của Chương gia, là người nối nghiệp được ông nội Chương Minh Toàn tận lực bồi dưỡng, từ mười sáu tuổi đã ra hiệu thuốc khám bệnh, tuy trẻ tuổi nhưng cũng có chút ít tiếng tăm trên đường Tây Phủ. Lúc Vân Phỉ bước vào, hắn đang khám bệnh cho người ta, gương mặt trẻ trung anh tuấn hết sức nghiêm túc và chăm chú, nhưng lại không mất đi vẻ ôn hòa.
Vân Phỉ dẫn Phục Linh và Vân Tông đứng sang một bên, đợi bệnh nhân đi bốc thuốc mới tiến tới.
Chương Tùng Niên thấy nàng thì hết sức bất ngờ, vội vàng đứng dậy nghênh đón, mặt cũng tự dưng đỏ ửng cả lên.
Vân Phỉ nói lý do mình đến, đưa bút và nghiên mực cho hắn, mỉm cười nói: “Tặng cho Chương đại phu để viết đơn thuốc, cũng không biết huynh dùng có vừa tay hay không.”
Chương Tùng Niên hết sức ngạc nhiên và vui mừng, đầu tiên là từ chối, sau đó thì liên tục nói cảm ơn, gương mặt trắng trẻo tràn ngập những áng mây hồng, dáng vẻ luống cuống tay chân ấy quả thật là tức cười.
Vân Phỉ cáo từ ra về, Phục Linh liền nói nhỏ: “Tiểu thư, em thấy vị Chương đại phu ấy đã thích cô rồi.”
Vân Phỉ sẵng giọng: “Đừng nói lung tung.”
“Thật mà, cô xem tai của hắn ta cũng đỏ cả lên.”
Vân Phỉ cười phì một cái: “Là em thích người ta thì có, nếu không thì sao đến tai của người ta cũng nhìn kỹ như thế.”
Phục Linh đỏ mặt. “Sao tiểu thư lại trả đũa em thế chứ.”
Vân Phỉ cười rạng rỡ: “Trẻ con bị bệnh là chuyện thường xuyên, vị Chương đại phu này tuy tuổi cỏn trẻ nhưng y thuật lại cao minh, hơn nữa còn quen biết với Lưu ngự y, nói không chừng sau này còn phải nhờ vả người ta, cho nên ta mới đến xin lỗi và tặng quà, em đừng có nghĩ tầm bậy.”
Phục Linh gật đầu, lòng lại thầm than: vị Chương đại phu này tuổi trẻ tài cao, diện mạo anh tuấn, chỉ đáng tiếc thân phận không thể vào được mắt Vân Định Quyền, hắn và tiểu thư sẽ không thể có khả năng, chắc chắn chỉ có thể đơn phương tương tư mà thôi.
Hết ba ngày nghỉ, Tần Phương đến đón Vân Tông vào cung học tập như cũ.
Tiểu hoàng đế Triệu Mân và Vân Tông tuy là quân thần, nhưng thật ra đều chỉ là trẻ con bảy tuổi, sau khi thân thiết với nhau, Vân Tông phát hiện người đáng sợ không phải là tiểu hoàng đế mà là thừa tướng Úy Trác và đại tướng quân Úy Đông Đình.
Người thứ nhất thì là một lão già có ánh mắt âm trầm, mặt luôn đen sì sì. Người thứ hai thì lại là một đại thúc có ánh mắt sắc bén, luôn mang bộ mặt anh tuấn. Chỉ cần hai người này cùng xuất hiện, phạm vi một trăm dặm xung quanh lập tức như có gió bắc hắt hiu, vạn vật hoang tàn, ngay cả tiểu hoàng đế cũng phải dè dặt. Vân Tông hy vọng mãi mãi cũng không gặp phải hai kẻ họ Úy này nhưng không biết sao mà Úy Đông Đình cứ thích tìm nó trò chuyện, mỗi lần gặp nó là liền hỏi vài câu linh tinh.
Chẳng hạn như hôm nay, nó lại xui xẻo chạm phải đại tướng quân. Vân Tông cung kính cúi đầu hành lễ, tim thì đập như đánh trống mà nhìn đôi