XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

lưu loát như nước chảy mây bay, khiến người khác không cách nào chen vào được.
Anh Thừa Cương lập tức mặt đỏ tới tận mang tai, những người khác cũng giật mình, thầm nghĩ: thì ra cô gái này chính là tỷ tỷ của Vân Tông, con gái của châu mục Kinh Châu.
Lúc này, mọi người yên lặng như tờ, Vân Phỉ khẽ bĩu môi, giòn giã nói: “Anh đại nhân lấy tính mạng của một đứa trẻ ra để đổi lấy vinh hoa phú quý cho mình, không biết đêm về ngủ có yên giấc không vậy.”
Anh Thừa Cương thấy nhục nhã, hai tay nắm chặt nắm đấm, đáng tiếc cho dù có võ công cái thế thì cũng không thể ra tay với một cô nương yếu đuối được.
Tất cả mọi người đều cảm thấy xấu hổ. Mặc dù bảo vệ hoàng thượng là chuyện đương nhiên nhưng lại không tìm thấy kẽ hở nào để phản bác mỗi câu mỗi chữ của cô nương này. Hơn nữa nàng có xuất thân hiển hách, là con gái của Vân Định Quyền, không ai dám đắc tội nên chỉ biết im lặng mà nhìn, mặc cho Anh Thừa Cương bị nàng châm chọc mà không dám lên tiếng.
Đúng lúc này, Úy Đông Đình và Tiếu Hùng Phi đi đến.
Úy Đông Đình sớm đã lĩnh giáo khả năng ăn nói sắc sảo của nàng nhưng không ngờ nàng lại to gan đến thế, dám chạy tới trước cửa cung để sỉ nhục Anh Thừa Cương.
Y bước nhanh tới trước, mỉm cười hỏi: “Vân tiểu thư, thương thế của A Tông đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Lúc này Vân Phỉ đang tức tối, thấy y đến giải vây cho Anh Thừa Cương thì càng thêm giận ngút trời.
Nàng đảo mắt, lãnh đạm liếc y một cái, thờ ơ nói: “A Tông cũng không phải đệ đệ của đại tướng quân, không cần ngài phải lo lắng.”
Nói xong, nàng liền quay người đi mất.
Mọi người nhìn theo bóng dáng xinh đẹp của nàng, không khỏi thầm tắc lưỡi. Vị Vân tiểu thư này đúng là không sợ trời không sợ đất. Trước giờ chưa có ai dám nói một chữ ‘không’ trước mặt đại tướng quân, thế mà nàng quẳng cho một câu rồi xoay người đi luôn.
Mọi người len lén nhìn sang đại tướng quân, rồi kinh ngạc phát hiện chẳng những y không hề tức giận mà trong ánh mắt nhìn theo Vân tiểu thư còn tràn ngập vẻ ôn hòa, dường như còn cất chứa một nụ cười bất đắc dĩ.
Tống Kinh Vũ và Phục Linh đợi cách đó không xa nên hai người đã chứng kiến rất rõ tình cảnh vừa rồi. Thấy Vân Phỉ bước tới, Phục Linh cười nói: “Tiểu thư mắng hay lắm, đúng là hả giận.”
Vân Phỉ trút giận thay cho A Tông nên tâm trạng rất vui vẻ, cười hì hì, phủi tay nói: “Chúng ta đến hiệu thuốc Hạnh Lâm một chuyến, ta có chuyện rất quan trọng phải tìm Chương Tùng Niên.”
Phục Linh hỏi: “Có liên quan đến tiểu công tử sao?”
Vân Phỉ gật đầu, lòng thầm nghĩ may mà mình vừa đến kinh thành là đã gặp được Chương Tùng Niên, bây giờ đúng lúc có dịp nhờ cậy hắn.
Chương Tùng Niên thấy Vân Phỉ thì tưởng là nàng đến mời hắn sang thay thuốc cho A Tông nên vội vàng đứng dậy tiếp đón: “Vân tiểu thư sai người đến là được rồi, cần gì phải đích thân đến.”
Vân Phỉ nhìn hắn: “Ta có chuyện muốn nhờ huynh giúp, có thể tìm một chỗ để nói chuyện không?”






Nhào Vào Lòng Y
Chương Tùng Niên vội nói: “Vân tiểu thư, mời sang bên này.”
Hắn dẫn nàng ra phía sau của hiệu thuốc, băng qua quầy thuốc cao tới tận nóc nhà, phía sau có một cánh cửa, sau khi mở cửa ra thì có một tứ hợp viện[1'>, dùng để làm kho chứa và phòng khám bệnh. Trong viện thoang thoảng hương thơm của thảo dược. Chương Tùng Niên đi đến căn phòng đầu tiên của dãy phía đông, ngượng ngùng cười: “Bên trong sơ sài, Vân tiểu thư thứ lỗi cho.”
Đây là một gian phòng khám bệnh, bên trong chỉ có bàn ghế và một chiếc giường nhỏ, đơn giản nhưng sạch sẽ, và cũng tràn ngập mùi thảo dược.
“Vân tiểu thư, mời ngồi.”
Mắt Vân Phỉ sáng lên, mừng rỡ nói: “Đúng vậy, lao chính là một loại bệnh truyền nhiễm, Chương Tùng Niên thấy phải làm sao thì bệnh tình của A Tông càng giống lao hơn nữa.”
“Để ta nghĩ cách đã.” Chương Tùng Niên ngập ngừng một lát rồi lại nói: “Có điều Vân công tử có thân phận đặc biệt, cho dù ta có chẩn đoán là bị lao thì trong cung còn có ngự y, chỉ sợ đến lúc đó hoàng thượng còn bảo ngự y đến chẩn trị.”
“Đây cũng chính là điều mà ta lo lắng. Một khi bẩm báo bệnh tình của A Tông lên triều đình thì hoàng thượng và thái hậu nhất sẽ phái ngự y đến tái khám. Nếu người đến tái khám là Lưu ngự y, Chương đại phu có thể làm cho ông ấy đừng nói ra tình hình thực tế không?”
Chương Tùng Niên ngần ngừ giây lát rồi nói: “Tuy Lưu ngự y là bạn thâm giao của ông nội ta nhưng chuyện lừa dối hoàng thượng và thái hậu, chưa chắc ông ấy đã chịu làm.”
“Ta cũng biết chuyện này rất khó, đây là ngân phiếu năm ngàn lượng, xin Chương đại phu hãy chuyển đến tay Lưu ngự y, nhờ ông ấy giúp đỡ.” Vân Phỉ lấy ra một phong bì đã được chuẩn bị trước, đưa cho Chương Tùng Niên: “Việc này trông cậy cả vào Chương đại phu, bất luận là có được hay không thì ta đều vô cùng cảm kích.”
Nói xong, Vân Phỉ cúi người, kính cẩn hành lễ với hắn.
Chương Tùng Niên vội vàng nói: “Vân tiểu thư đừng khách sáo, ta sẽ cố hết sức xem sao.”
Vân Phỉ không ngờ Chương Tùng Niên lại nhận lời một cách mau mắn như t