Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.

ăn, sau khi ta ăn vào thì không ngừng đau bụng.”
Vân Phỉ vừa nghe thấy thì vội vàng quỳ xuống đất: “Oan uổng quá trang chủ, trên người tôi lấy đâu ra độc chứ, hơn nữa Lục công tử đã từng cứu tôi, sao tôi lại hại huynh ấy chứ?”
Trang chủ từ trên cao nhìn xuống một cách ngạo nghễ, mặt không chút biểu cảm, mắt sáng quắc.
“Trang chủ minh giám, tôi thật sự không làm mà.” Vân Phỉ lại bò đến trước mặt Lục Nguyên, ôm chân hắn, thề thốt: “Lục công tử, tôi tuyệt đối không hại huynh đâu, có trời chứng giám, nếu tô nói dối thì cả đời này tôi không có cơm mà ăn.”
Lục Nguyên giả vờ tức giận, ghét bỏ đẩy nàng ra, phẫn nộ nói: “Trừ cô ra thì còn ai nữa chứ?”
Vân Phỉ đột nhiên chỉ vào chân Lục Nguyên: “Trang chủ nhìn xem, dưới chân Lục công tử có gì ấy.”
Lục Nguyên vội vàng rụt chân giấu vào vạt áo, che lại thật nhanh, thần sắc hoảng loạn: “Không có gì cả.” Hắn càng làm thế thì người ta càng nghi ngờ.
Trang chủ bước tới một bước, khom người định kéo áo Lục Nguyên lên. Ngay trong khoảnh khắc hắn cúi người, Lục Nguyên bỗng nhiên dồn hết sức ôm chặt lấy eo hắn. Trang chủ đẩy mạnh Lục Nguyên ra, đang định đứng dậy thì lại phát hiện cổ mình lạnh ngắt.






Cưỡi Ngựa Đi Qua Cầu, Lầu Hồng Muôn Người Gọi
“Đứng im!”
Vân Phỉ ra tay một phát là thành công nên vừa kích động vừa căng thẳng. Con dao này là vật yêu thích của Vân Định Quyền, tóc bay qua cũng đứt, cực kỳ sắc bén.
Người trang chủ cứng đờ, giữ nguyên tư thế khom lưng, không nhúc nhích. Sở dĩ Vân Phỉ và Lục Nguyên bày trò để hắn cúi người xem dưới chân của Lục Nguyên là vì vóc người hắn quá cao, nếu không cúi người xuống và bị Lục Nguyên ôm chặt lấy thì Vân Phỉ không thể hành động được.
Mấy người trong phòng đều kinh ngạc đến ngây người ra, không ai ngờ được là Vân Phỉ và Lục Nguyên lại đột nhiên hợp lực công kích, càng không ngờ Vân Phỉ lại cất giấu một con dao.
Mặt hắn bắt đầu trắng tái, hai bên thái dương hơi lấm tấm mồ hôi, chứng tỏ độc đã phát huy tác dụng, chẳng qua là hắn đang cố chịu đựng mà thôi. Vân Phỉ dám chắc rằng hếu hắn không trúng độc thì với sức của nàng và Lục Nguyên, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Hắn im lặng giây lát rồi nói: “Được, ta thả các ngươi đi.”
Lục Nguyên nói: “Mau thả tùy tùng của ta ra trước đã.”
Khánh Sơn gắng chịu đựng, lết ra khỏi phòng. Không lâu sau, tùy tùng của Lục Nguyên được thả ra. Lâu Tứ An dẫn tám người kia cùng đến trước mặt Lục Nguyên. Vân Phỉ thầm cảm thấy yên tâm, nước cờ nguy hiểm này cuối cùng đã thắng lợi.
Lục Nguyên hỏi: “Ngựa của các người đâu?”
“Ở ngoài sơn trang.”
Lâu Tứ An chạy ra, phát hiện xe ngựa đã không biết ở nơi nào, chỉ còn lại mấy con ngựa.
Dưới sự yểm hộ của tám tùy tùng của Lục Nguyên, bấy giờ Vân Phỉ mới chịu thả trang chủ ra. Mặt hắn trắng tạc như tuyết và dung mạo càng thêm tuyệt diễm, cho dù là bị trúng độc thì vẫn cứ đứng thẳng, khí thế không hề giảm. Vân Phỉ càng cảm thấy người này không đơn giản.
Hắn chìa tay ra: “Thuốc giải.”
Vân Phỉ cười thật tươi với hắn: “Trang chủ, không có thuốc giải. Độc các người trúng là độc lá trúc đào, mau bảo Thang thẩm và Bánh trôi vào trong thôn tìm đại phu cho các người đi.”
“Không ngờ ta lại bại trong tay của một con nha đầu.” Hắn bỗng bật cười, nhìn nàng và gằn từng chữ một: “Tô Vân, tốt nhất là ngươi đừng để ta gặp lại ngươi.”
Lúc này tâm trạng của Vân Phỉ đang rất vui sướng nên không nhịn được mà cười ha ha rồi lè lưỡi, nhăn mặt với hắn: “Trang chủ, ta cũng đâu muốn gặp lại ông, tốt nhất là cả đời này chúng ta không gặp lại.”
“Mong là thế.” Hắn nghiến răng nói ra ba chữ này.
Vân Phỉ ra khỏi sơn trang, leo lên ngựa. Lúc gần đi, nàng không nén được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng trắng dựa vào cánh cửa đỏ, giống như là một nắm tuyết trên đá chu sa, đẹp mà thanh thoát.
Đi khỏi sơn trang không bao lâu thì gặp đường lớn. Đưa mắt nhìn ra xa, bầu trời rộng lớn, ánh dương rực rỡ, bóng ma bị bắt cóc đã được quét sạch. Lục Nguyên thở phào một hơi, tâm trạng vô cùng sung sướng. Vân Phỉ thoát khỏi ổ cướp thì càng mừng rỡ, đôi mắt to tròn cứ sáng long lanh, lấp lánh như hai viên ngọc.
Lục Nguyên nghĩ tới tình cảnh vừa rồi, âm thầm bội phục sự nhanh nhạy dũng cảm của nàng. Nếu không nhờ có nàng, hắn chỉ còn biết chờ tiền chuộc của cha đến, mà có giữ được tính mạng hay không thì cũng khó nói. Những tên cướp lấy được tiền chuộc còn giết con tin cũng không ít.
Không chỉ hắn mang ơn Vân Phỉ, Lâu Tứ An và tám tùy tùng đều nhìn Vân Phỉ với cặp mắt khác xưa, trên đường đi cứ coi nàng là ân nhân, đối đãi với nàng ân cần khỏi phải nói.
Cả đám người ra roi thúc ngựa mà chạy, không lâu sau liền đến được Mạnh Tân.
Đám người Lâu Tứ An đói cả ngày, Lục Nguyên dừng lại tại một quán trà bên đường, để bọn họ vào mua ít lương khô ăn đỡ đói.
Vân Phỉ vốn định tới Mạnh Tân thì tạm biệt Lục Nguyên, sau đó đợi vài ngày cho sóng yên biển lặng rồi về lại Kinh Châu. Nhưng nghĩ lại thì Mạnh Tân và cái sơn trang kia quá gần nhau, l


Polly po-cket