Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

ỡ như tên trang chủ kia tìm tới đây, bắt nàng lại mà nàng chỉ có một mình thì thật là thảm.
Lục Nguyên cũng không chịu để nàng ở lại Mạnh Tân một mình nên trên đường đi cứ khuyên nàng cùng về Tấn Thành với hắn. Đương nhiên, hắn không dám để lộ chút tình ý nào mà hết sức nghiêm túc, hết sức thành khẩn dùng chiêu bài báo ân để khuyên.
Vân Phỉ nghĩ lại bộ dáng nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn thịt nàng của gã trang chủ trước khi ra đi thì cũng không dám ở lại Mạnh Tân một mình. Nàng nghĩ thầm, hay là đi cùng với Lục Nguyên cho an toàn trước đã, về Kinh Châu cũng không phải là chuyện cấp bách cho nên không từ chối nữa mà cùng đi với Lục Nguyên đến Tấn Thành.
Đoàn người ra roi thúc ngựa, đi không ngừng nghỉ, chỉ dừng lại ăn trưa qua loa rồi lại lập tức chạy về nhà. Cuối cùng, vào lúc chạng vạng, họ cũng đến được Tấn Thành.
Vân Phỉ không ngờ ngay cả một tiểu lại nho nhỏ ngoài cửa thành cũng biết Lục Nguyên, nhìn thấy hắn là niềm nở bước tới chào hỏi, điều này cho thấy thế lực của Lục gia tại Tấn Thành lớn mạnh cỡ nào.
Sau khi vào thành, Lục Nguyên chỉ vào những cửa hàng san sát nhau trên con phố sầm uất, thuận miệng nói: “Đây đều là những cửa hàng của nhà ta.”
Vân Phỉ không nhịn được, mỉm cười: “Đây chính là giàu ngang quốc khố trong truyền thuyết ư?”
Lục Nguyên không khỏi đỏ mặt. Hắn không hề có ý khoe khoang, chẳng qua trong lòng không còn coi nàng là người ngoài nên mới thuận miệng nói ra. Tấn Thành đúng là thiên hạ của Lục gia, xe ngựa đi ngang quá các cửa hàng, rất nhiều người nhìn thấy Lục Nguyên đều tiến tới chào hỏi.
Cuối cùng thì Vân Phỉ đã hiểu dáng vẻ cao cao tại thượng, nhìn đời bằng nửa con mắt, kiêu căng ngạo mạn của Lục Nguyên là từ đâu mà ra. Tòa thành này chính là thiên hạ của Lục gia, hắn chính là hoàng tử của vương quốc thương nghiệp này, gần như một nửa bách tính trong thành đều phải nhờ vào Lục gia mà sống.
Điều đặc biệt nhất là thỉnh thoảng bên đường lại có những thiếu nữ trẻ tuổi dùng quạt tròn che mặt, thẹn thùng nhìn hắn.
Lục Nguyên thần sắc phấn chấn, khí khái hơn người, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, mặt mày như ngọc, anh tuấn siêu phàm. Hắn là con trai một của Lục gia, lại có diện mạo khôi ngô như thế, gả cho người như vậy đương nhiên là mộng đẹp của vô vàn thiếu nữ.
Vân Phỉ nghĩ ngợi, không nén được mà cười phì một cái.
Lục Nguyên quay đầu lại nhìn nàng: “Nàng cười gì vậy?”
Mắt Vân Phỉ khẽ đảo qua đảo lại, mỉm cười, nói: “Không có gì, chỉ đột nhiên nhớ tới một câu thơ thôi.”
“Câu thơ gì?”
“Cưỡi ngựa đi qua cầu, lầu hồng muôn người gọi[1'>.”
Lục Nguyên lập tức đỏa mặt tía tai, tằng hắng hói: “Ta… ta chưa từng…”
“Chưa từng thế nào?” Vân Phỉ nghiêng đầu chớp chớp mắt, cười càng ranh mãnh hơn. Lục Nguyên không trả lời được, mặt lại đỏ như là quả trứng hỉ.
Ngựa chạy khoảng một chung trà[2'> sau, trước mặt liền xuất hiện một khoảng tường màu xanh nhạt. Ánh trời chiều còn sót lại chiếu vào mái ngói lưu ly trong suốt trên đầu tường, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như cầu vồng. Trên những bức tường cao, những cành lá sum suê vươn ra từ sau bức tường, từng đóa từng đóa hồng tường vi nở nộ, tranh nhau khoe sắc dưới ánh sáng rực rỡ ấy. Những đóa hoa muôn hồng nghìn tía ấy đã làm giảm bớt vẻ nặng nề của kiến trúc tường vây cao dày.
Đoàn người đi dọc theo bức tường ấy được một lát mà vẫn chưa thấy cửa chính đâu cả, cho thấy bên trong bức tường này là một tòa phủ đệ xa hoa, khí phái thế nào. Cuối cùng, Vân Phỉ nhìn thấy hai con sư tử bằng đồng đen đứng oai phong lẫm liệt trên hai cái bệ bằng đá cẩm thạch trắng, sau đó đập vào mắt là hai chữ vàng lấp lánh trên cánh cổng: Lục phủ.
Vân Phỉ đã từng tưởng tượng Lục phủ xa hoa thế nào, nhưng không ngờ nó lại tráng lệ và hùng vĩ đến thế. Tòa phủ này gần như là một tòa thành.
Lục Nguyên ghìm cương lại, xuống ngựa. Lâu Tứ An bước tới gõ cửa. Lập tức, cửa được mở ra, một đám người ùa ra đón, đứng có ngay ngắn trật tự trên bậc thềm. Dẫn đầu là một người đàn ông chừng bốn mươi, là Lâu Tam Thuận, quản gia của Lục gia, ca ca của Lâu Tứ An.
Lâu Tam Thuận dẫn một đám người hầu tới trước mặt Lục Nguyên, kinh ngạc và mừng rỡ đan xen nhau, bước tới thi lễ: “Bồ Tát phù hộ, thiếu gia bình an trở về rồi, mau đi báo tin mừng cho lão phu nhân. Ngọc Hổ, mau đi ngân hàng báo tin cho lão gia.”
Lục Nguyên hỏi: “Lão gia không ở nhà sao?”
“Lão gia dùng bữa sáng xong là liền đến ngân hàng Long Thịnh.”
Lục Nguyên quay đầu nhìn Vân Phỉ, nói: “Đây là Tô cô nương, là ân nhân cứu mạng của ta.”
Lâu Tam Thuận nghe thế thì vội vàng bước tới hành lễ thật kính cẩn.
Vân Phỉ hơi xấu hổ, danh hiệu ân nhân cứu mạng này cũng quá to tát. Nàng cứu Lục Nguyên, thật ra cũng là để cứu mình.
Lục Nguyên mời Vân Phỉ cùng vào với mình. Nhà giàu số một quả nhiên khí phái bất phàm, vừa vào vửa là thấy một bức tường làm bình phong có chạm chín con rồng. Không biết mắt rồng được khảm thứ gì mà sáng lonh lanh, giống hệt như tròng mắt, thần thái sống động, quả thật có cảm giác vẽ rồng điểm mắt[3'>.
Lầu gác đình dài trong