The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.

hông cần khách khí. Chút lòng thành này so với số tiền chuộc Nguyên Nhi chỉ như là cát giữa sa mạc mà thôi. Nếu không nhờ Tô cô nương, ta phải mất trăm ngàn lần thế này nữa.”
Lão thái thái cũng nắm tay nàng, nói: “Tô cô nương nhận lấy đi, ta nghe Nguyên Nhi nói cô đến kinh thành nương nhờ họ hàng, một thân một mình, còn gặp phải bọn người xấu. Đây chỉ là chút lòng thành của Lục gia, nếu Tô cô nương không chịu nhận thì bọn ta sẽ thấy rất áy náy.”
Lục Nguyên cũng nói: “Hôm ấy ta đã nói sẽ báo đáp hậu hĩnh, nếu nàng không chịu nhận thì chẳng phải đẩy ta vào chỗ bất tín bất nghĩa rồi sao.”
Vân Phỉ đành phải nhận lấy món quà quý giá này.
Cầm cái hộp gấm trong tay, nàng lập tức cảm thấy có khí thế, lưng cũng cứng cỏi hơn. Sức mạnh của ngân lượng đúng là còn vĩ đại hơn cả sức mạnh của tình yêu, Úy Đông Đình chưa từng khiến nàng cảm thấy sống lưng cứng cỏi như thế, chỉ luôn làm lưng nàng cứng đờ… Chẳn hạn như, mỗi khi y hôn nàng…
Vân Phỉ đột nhiên ý thức được mình đang nhớ tới những nụ hôn của y thì suýt nữa là làm rơi cái hộp gấm xuống đất. Tiêu rồi, chắc chắn là nàng đã bị mười sáu đĩnh vàng kia bỏ bùa mất rồi.
Trong lúc nàng đang hoảng loạn thì lão thái thái đột nhiên mỉm cười hỏi một câu: “Tô nha đầu đã hứa gả cho ai chưa?”
[1'> Bàn bát tiên: loại bàn hình vuông to, mỗi phía ngồi được hai người
[2'> Đất tử sa: một loại đất sét rất mịn, có hàm lượng sắt cao nên sau khi nung có màu nâu đỏ hoặc tím đen, chủ yếu làm dụng cụ pha tra






Lại Bị Bắt Về
Tim Vân Phỉ đập thịch một cái, cái tên Úy Đông Đình tựa như một hòn đá đập vào tim nàng. Mặc dù nàng chưa từng thực sự muốn gả cho y, cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân này nhưng một khi Vân Định Quyền chưa trở mặt với triều đình thì hơn ước giữa y và nàng vẫn chưa được hủy bỏ.
Lục Nguyên cứ nhìn Vân Phỉ không chớp mắt, hồi hộp tới nỗi sắp bẻ gãy đôi đũa trên tay. Lúc nãy khi Lục Kim dẫn Vân Phỉ đi nghỉ ngơi một lát, hắn kể hết cho lão thái thái nghe chuyện nàng làm thế nào để cứu hắn từ trong tay bọn cướp. Lão thái thái vừa ngạc nhiên vừa thán phục sự trí dũng song toàn của nàng, hảo cảm đối với nàng cũng tăng lên không ít.
Với gia thế của Lục gia, chắc chắn Lục Thịnh sẽ hết sức cân nhắc hôn sự của đứa con trai độc nhất này. Tuy Lục Nguyên thích Vân Phỉ nhưng cũng biết việc này khó khăn đến nhường nào, chắc chắc cha sẽ không dễ dàng đồng ý. Cho nên khi thấy lão thái thái thích Vân Phỉ như vậy thì liền nhân cơ hội ấy nói hết tâm tư của mình với bà, cầu xin bà tác thành cho hắn.
Đương nhiên lão thái thái không nhẫn tâm cự tuyệt lời cầu xin của cháu nội, hơn nữa quả thật bà cũng rất thích Vân Phỉ, cho nên không nhịn được mà hỏi ra vấn đề quan trọng nhất này.
Vân Phỉ thấy biểu cảm của hắn như thế thì hơi lấy làm lạ.
Lục Thịnh nói: “Đúng là Lục gia có làm ăn buôn bán với vùng Kim Lăng, Chiết Giang, có điều phải nửa tháng mới có một chuyến hàng. Nếu Tô cô nương cần đi gấp thì ta sẽ phái người hộ tống cô về nhà, còn nếu Tô cô nương không gấp thì hãy ở lại thêm một thời gian nữa, đợi đầu tháng sau cùng xuất phát với đội buôn.”
Vân Phỉ nghe thế thì vội vàng cảm ơn Lục Thịnh: “Đa tạ bá phụ, vậy tiểu nữ xin quấy rầy quý phủ thêm một thời gian nữa, đợi cùng xuất phát với đội buôn.”
Để Lục Thịnh phái người hộ tống nàng về, nàng cảm thấy rất áy náy. Nàng cũng không ngại ở thêm mươi ngày nửa tháng, có lẽ Úy Đông Đình vẫn đang tìm nàng, trễ thêm vài ngày nữa sẽ an toàn hơn.
Lão thái thái lập tức nói: “Tô cô nương khách khí quá rồi, chúng ta sẽ tiếp đãi cô như người nhà vậy, cứ yên tâm mà ở, ở năm bảy năm cũng không sao cả.”
Lão thái thái thầm tiếc nuối trong lòng, nếu tiểu cô nương này vẫn chưa đính hôn thì đúng là một cô nương tốt, rất xứng với cháu nội bà. Dung mạo thì không cần phải nói, chỉ riêng việc dũng cảm cơ trí hơn người kia thôi cũng đã giống với mẫu thân của Lục Nguyên vài phần.
Vân Phỉ vui mừng nghiêng đầu sang cười thật tươi với Lục Nguyên: “Phải nhờ Lục công tử tốn chút công sức rồi. Hiện nay ta mang số tiền lớn trong người, rất lo trên đường bị cướp.”
Lục Kim và lão thái thái đều bị những lời này của Vân Phỉ chọc cười, ngay cả người không thích cười nói như Lục Thịnh mà cũng cười mỉm, chỉ có Lục Nguyên là không cười nổi, gan ruột giống như là bị người ta đấm một đấm thật mạnh, gần như là nát vụn cả ra.
Ăn cơm xong, Lục Kim và Vân Phỉ cùng cáo từ, ra khỏi Phúc Thọ Uyển.
Bây giờ từ trên xuống dưới trong phủ đều biết Vân Phỉ là ân nhân cứu mạng của Lục Nguyên, được lão thái thái coi là thượng khách, cho nên người hầu trong phủ đều hết sức tôn kính Vân Phỉ, thấy nàng từ xa là đã cung kính hành lễ. Vân Phỉ cũng không ngại ở lại Lục gia thêm vài ngày, nhưng nơi này dù có tốt thì cũng không phải nhà mình, hơn nữa nàng lo lắng sau khi cha đánh vào Trường An thì sẽ trở mặt với Úy Trác, nàng ở cách kinh thành quá gần thì không được an toàn lắm.
Nửa tháng trôi qua nhanh như chớp mắt, cuối cùng cũng đến đầu tháng. Vân Phỉ đau đáu nhớ nhà, vừa