Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4452 lượt.
õ Sanh Tiêu thích cậu, em ấy tự nhiên cũng không hi vọng cậu gặp chuyện không may. Chỉ là……” Tôi không nghĩ để em ý khó xử giữa tôi với Duật Tôn, tôi gọi điện thoại cho cậu, không có ý khác, chính là nhắc nhở cậu phải chú ý.”
Nghiêm Trạm Thanh dĩ nhiên cũng sẽ không ngốc đến mức nói cho Duật Tôn là Mạch Tương Tư đã thay đổi đĩa CD.
Tương Tư gập điện thoại lại, cô ta không để lại dấu vết mà dương lên khóe mắt, lấy thảm trên giường che ở đầu gối xong liền đẩy xe lăn đi ra ngoài.
Nghiêm Trạm Thanh nắm trong tay ở điện thoại, xem ra, Duật Tôn là muốn kéo ngã cha hắn trước rồi sau đó mới đối phó với hắn.
Nghiêm Trạm Thanh từ trước đến nay không quan tâm chuyện của cha hắn, hắn cũng có Công ty riêng của mình. Hắn chỉ biết là, cha hắn quan hệ cũng không ít, nếu muốn nói ông Nghiêm phụ tham ô, hắn cũng không thấy có gì kỳ quái, thời thế bây giờ, còn có thể tin trên đời còn có mấy quan thanh liêm chứ?
Chỉ là, những sự việc này thường không được nói tới nhưng một khi chứng cớ hình thành, con đường làm quan nhiều năm trải thuận lợi như vậy của ông Nghiêm sẽ bị huỷ.
Năm ngón tay Nghiêm Trạm Thanh khép chặt lại, hắn và Duật Tôn, vốn chính là ở hai bờ đối lập, chỉ đợi xem ai ra tay nhanh hơn!
Hai người trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng, dì Hà đã làm xong cơm tối đang cùng Mạch Tương Tư chuẩn bị ăn cơm, nhìn thấy hai người bước vào, dì Hà vội đứng dậy,” Duật thiếu, Mạch tiểu thư, hai người đã về.”
” Dì Hà , xới cơm cơm đi.”
” Hảo.” dì Hà đi về hướng phòng bếp, may mắn sao hôm nay bà lại chuẩn bị nhiều thức ăn hơn. Duật thiếu không phải hôm nay đi tham gia tiệc cưới sao?
Mạch Sanh Tiêu ngồi xuống bên cạnh Tương Tư.
Duật Tôn vắt một chân, ánh mắt nhìn thẳng vào Tương Tư,” Tôi hôm nay bảo Sanh Tiêu mang cho chút đồ, chính là không biết đã bị ai đó đánh tráo.”
Tay phải Mạch Tương Tư cầm chiếc đũa bỗng nắm thật chặt, sắc mặt vẫn trấn định,” Có phải là đĩa CD không? Có phải không, nhà này cũng không hề có người lạ mà.”
” Thật không?”
Duật Tôn lạnh nhạt mở miệng, một đôi mắt u ám như hổ báo hung ác quét qua, Mạch Tương Tư cố mở miệng,” Không phải là anh hoài nghi tôi chứ?”
” Làm sao có thể,” Duật Tôn nhếch khóe miệng cười theo động tác của Tương Tư,” Không phải hai chân cô tàn tật sao, muốn cũng không thể đứng dậy được.”
Mạch Sanh Tiêu nghe vậy, sắc mặt trầm xuống,” Duật Tôn, anh……”
Y biết rõ nàng muốn nói cái gì, Duật Tôn đã chặn lời của Sanh Tiêu,” Ví của tôi đặt ở trên tủ đầu giường ngủ, em giúp tôi lấy xuống đây.”
Mạch Sanh Tiêu đứng dậy, người đàn ông này, không phải chân rất dài sao, sao còn phải sai cô đi chứ.
Duật Tôn thấy thân ảnh Sanh Tiêu biến mất trên cầu thang, lúc này y mới đứng dậy đi về hướng Tương Tư, hai tay của y phụ giúp đẩy xe lăn rời đi bàn ăn, Mạch Tương Tư nắm chặt hai nắm đấm, không khỏi một hồi khẩn trương.
Duật Tôn đi vài bước, liền hai tay ra sức đẩy xe lăn, phía trước chính là cột nhà kiểu La Mã, trừ phi Mạch Tương Tư đứng lên, không thì chắc chắn có cảnh đầu rơi máu chảy.
Sanh Tiêu cầm đồ đi xuống, chứng kiến đúng cảnh đầy nguy hiểm này.
Mạch Tương Tư sợ hãi liên tục kêu lên, “Cứu tôi với. . . . . .”
Đôi tay cô ta dùng sức bám lấy phía dưới xe lăn, nhưng tốc độ quá nhanh, tay cô ta căn bản không chạm vào được, tấm thảm mỏng ở chân bởi vì quán tính mà căng lên, Sanh Tiêu bị hoảng sợ tới mức cơ hồ ngay lập tức lăn một vòng từ trên cầu thang xuống. Mạch Tương Tư tuy kinh sợ nhưng trong đầu lại dị thường thanh tỉnh, cô ta biết đây là Duật Tôn cố ý thăm dò mình.
Người đàn ông đứng ở phía sau, đôi mắt lạnh lẽo nhìn phía trước.
Mạch Tương Tư nhắm chặt hai mắt, mồ hôi từng giọt lớn nhỏ thi nhau chảy ra hai bên thái dương.
Sanh Tiêu chạy nhanh qua, mới vừa xuống cầu thang, chỉ kịp thấy Mạch Tương Tư cùng chiếc xe lăn đụng vào cột nhà phanh một tiếng, Tương Tư dùng sức bảo vệ đầu, cánh tay bị va đập tổn thương nghiêm trọng, cả người cùng bánh xe phụ trên ghế văng ra.
Mạch Tương Tư ngồi ở xe lăn, kìm nén tiếng khóc, đang nhẹ giọng khóc sụt sùi, Sanh Tiêu giãy giụa nhưng mà y, cắn lại cắn không tới, đá lại đá không tới, cô đành dùng đầu cụng về phía sau, Duật Tôn chỉ cảm thấy mắt bị đụng phải nổ đom đóm, vội vàng buông tay ra, đỡ trán.
Mạch Sanh Tiêu tóc dài xổ tung, muốn chạy đi lấy điện thoại.
Duật Tôn lần nữa lôi cô trở lại, “Tôi đưa bọn em đi.”
“Không cần anh phải giả mù sa mưa .” Sanh Tiêu tức giận, hai mắt đỏ bừng hướng Duật Tôn quát, “Tôi biết anh không thích chị tôi ở đây, ngày mai chúng tôi liền dọn đi đã được chưa? Chị ấy là chị của tôi, Duật Tôn, anh nếu còn dám đối xử với chị tôi như vậy, tôi sẽ liều mạng với anh!” Cô gào thét ra tiếng, quơ múa hai tay mình giống như là móng vuốt của con thú nhỏ, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể cùng y sống chết.
Thật ra thì Duật Tôn không chỉ là thử dò xét Tương Tư, y muốn nói cho cô ta biết, bất kể cô ta là tàn tật thật hay giả vờ, nếu đã định ngồi ở trên xe lăn, thì vĩnh viễn cũng đừng có đứng lên.
Mạch Sa