Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4441 lượt.
hất có một đĩa CD, em mang tới cho tôi.” Duật Tôn bên kia có tiếng người ầm ĩ, hình như có không ít người.
” Ngay bây giờ sao?”
” Phải, ngay lập tức.”
Mạch Sanh Tiêu không muốn lắm, đáp ứng rồi liền cúp điện thoại, cô đem Tương Tư đẩy vào phòng khách, chính mình thì lên lầu tìm được đĩa CD theo như lời Duật Tôn. Thấy cô muốn ra ngoài, Tương Tư vội vàng hỏi,” Sanh Tiêu, em đi đâu vậy?”
” A, em đi khách sạn Thuận Thiên, đưa đĩa CD này cho Duật Tôn”
Khách sạn Thuận Thiên, không phải là nơi Nghiêm Trạm Thanh cùng Tô Nhu cử hành hôn lễ sao? Mạch Sanh Tiêu nghe được tin tức của Nghiêm Trạm Thanh liền không muốn nghe nữa, nhưng Tương Tư lại ghi tạc trong lòng. Duật Tôn vì sao lại bảo Sanh Tiêu đem đĩa CD đưa tới khách sạn Thuận Thiên, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp thôi sao?
” Chị, em có việc đi một chút sẽ trở lại, chị tự xem TV nha.”
Mạch Tương Tư thấy cô xách túi chuẩn bị đi, vội khom lưng ôm lấy hai chân,” Sanh Tiêu……”
Thấy bộ dáng chị gái thế này, cô sợ hãi kêu lên,” Chị à, chị làm sao vậy?”
” Chân của chị đột nhiên đau quá, có lé là chỗ lần trước bị phỏng nhiễm trùng, thật là khó chịu, Sanh Tiêu, em ra tiệm thuốc bên ngoài Hoàng Duệ Ấn Tượng mua cho chị lọ thuốc mỡ.”
” Chị, để em đưa chị đi bệnh viện.”
” Không cần, không phải đau như lúc trước đâu, chính là chút vết thương ngoài da thôi, mau đi đi, đợi tí nữa còn phải đưa đồ cho Duật Tôn nữa.”
Sanh Tiêu nghe vậy, gật gật đầu, đứng dậy liền muốn đi ra ngoài.
” Đưa đồ đây chị cầm hộ cho, mau đi đi.”
” Vâng” Mạch Sanh Tiêu đưa đĩa CD trong tay giao cho Tương Tư, đi nhanh ra cửa lớn của Hoàng Duệ Ấn Tượng. Sanh Tiêu đi ra ngoài rồi trở về chỉ vỏn vẹn nửa giờ, mở cửa vào thì đã thấy Tương Tư đang xem TV, trên đùi vẫn ôm lấy tấm chăn mỏng như trước,” Chị, em bôi thuốc cho chị nhé”.
Tương Tư nhận lấy lọ thuốc mỡ,” Không cần đâu, dì Hà lập tức sẽ quay lại thôi, với lại, hiện tại khá muộn rồi, em mau đi đi, không lên chậm trễ việc của Duật Tôn.”
Mạch Sanh Tiêu vội vội vàng vàng đi tới khách sạn Thuận Thiên, lúc này mới phát hiện ngay tại cửa ra vào bày ảnh cưới của Nghiêm Trạm Thanh, một đôi tuy trai tài gái sắc, nhưng đôi mắt thâm trầm của chú rể cũng không nhìn tân nương, mà dường như xuyên qua hình ảnh nhìn trên khuôn mặt Mạch Sanh Tiêu.
Đáy lòng Mạch Sanh Tiêu xoẹt qua chút đau đớn, ánh mắt vội vàng tránh đi, đi vào trong.
Cô gọi điện thoại cho Duật Tôn, y bảo cô trực tiếp cầm vào, còn nói cho Sanh Tiêu số lô ghế.
Mạch Sanh Tiêu tìm một lúc, mới tìm được nơi Duật Tôn nói, cô dè dặt bước vào, bên trong nguyên lai là lễ đường lộng lẫy, hẳn sẽ khiến các tân khách cảm thấy say sưa, trên thảm đỏ khắp nơi đều là cánh hoa hồng đã bị dẫm nát, hiển nhiên, hôn lễ đã cử hành xong rồi.
Sanh Tiêu nhìn qua cách đó không xa giật mình thấy màn ảnh rộng đang truyền trực tiếp hình ảnh buổi lễ kết hôn. Cô đang xoay mình thì bên hông bỗng bị một bàn tay nắm lấy, vừa muốn quay đầu lại, cả người đã bị Duật Tôn kéo về phía trước.
” Để tôi lấy ra đã.” Mạch Sanh Tiêu cầm trong tay đĩa CD,” Là cái gì vậy, vì sao phải bảo tôi đem đến đây?”
Cô vẫn cho rằng Duật Tôn cũng không phải tới tham gia hôn lễ, y đã mang theo cô đi qua thảm đỏ, đi vào tiệc rượu tới trước mặt hai người,” Cậu Nghiêm.”
Mạch Sanh Tiêu cũng không nghĩ sẽ lại gặp mặt trong trường hợp xấu hổ thế này, cô vội vàng vùi đầu, bên hông lại bị Duật Tôn vỗ vỗ,” Chúng tôi chúc mừng cậu .”
Nghiêm Trạm Thanh trông thấy Sanh Tiêu cúi đầu, đầu ngón tay hắn nắm chặt ly rượu trong suốt, Tô Nhu vươn tay khoác khuỷu tay Nghiêm Trạm Thanh, trên cổ tay, vết sẹo màu hồng nhạt càng lộ ra rõ ràng,” Trạm Thanh.”
” Sanh Tiêu, đưa quà tặng cho cậu ấy đi.”
Bên hông Mạch Sanh Tiêu bị xiết chặt, cô kinh ngạc ngẩng đầu,” Quà tặng nào?” Cô đi khỏi nhà cũng không có chuẩn bị gì cả nha.
Duật Tôn nhận lấy đĩa CD trong tay Sanh Tiêu, đưa cho Nghiêm Trạm Thanh,” Mau nhìn xem đây là tôi cố ý tặng cho cậu đấy.”
Trong lòng Mạch Sanh Tiêu đột nhiên hoảng hốt, cảm giác bất an lập tức ngập tràn, cô thậm chí xúc động muốn đoạt lấy đĩa CD, Tô Nhu thấy thế, nhanh tay đã đoạt mất đĩa CD, giao cho phù dâu bên cạnh,” Để xem là quà tặng gì nào.”
Nghiêm Trạm Thanh nhíu mày, muốn cầm lấy đĩa CD, Tô Nhu lại nghiêng người ngăn trước mặt hắn, miễn cưỡng cười vui nhìn về phía Sanh Tiêu,” Mạch tiểu thư, cô không ngại chứ?”
Mạch Sanh Tiêu lúc này, chỉ có thể lắc đầu.
Trên màn hình lớn đang phát ảnh kết hôn của cô dâu chú rể đột nhiên bị thay thế, mí mắt Sanh Tiêu nhảy lên, cảm giác bất an càng lớn, bên cạnh, bàn tay của Duật Tôn đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, khẽ mỉm cười, bày ra vẻ mặt như đang xem kịch vui, nụ cười tà mị không hề có hảo ý.
Từ khi rời khỏi bênh viện Nghiêm Trạm Thanh không dám tìm gặp Sanh Tiêu nữa, hắn biết rõ, cô khẳng định là sẽ không tha thứ cho hắn.
Lời nói của Tương Tư luôn quanh quẩn bên tai hắn làm hắn càng tin tưởng rằng, chỉ cần không có Duật Tôn, hắn và Sanh Tiêu mới có thể ở bên nhau.
Hắn lợi dụng mối quan hệ trong tay, đã can thiệp không ít vào công