Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào

Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào

Tác giả: Tiêu Dao Thán

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.

Hoạch, em đừng có nghi ngờ cậu út của em được không, cậu ấy không phải loại người đó. – Nam Trạch Lễ an ủi Dương Hâm Hoạch, đáy mắt cậu thoáng một tia buồn. Bộ Tinh Bảo không gọi điện thoại cho cậu, cũng không nói là có tới hay không. Mấy ngày nay cô ấy lại còn chơi trò “mất tích”, cậu không nhìn thấy cô đứng chờ cậu dưới gốc cây táo. Có lẽ cô đang chờ cậu ở bên trong, muốn dành cho cậu một niềm vui bất ngờ. Nghĩ tới đây, khuôn mặt Nam Trạch Lễ xuất hiện một nụ cười tươi rói.
- Anh Trạch Lễ, anh đang nghĩ gì thế? Chúng ta vào chứ? – Dương Hâm Hoạch ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám, sớm không mưa muộn không mưa, sao cứ phải mưa vào lúc này cơ chứ?
- Ừ, đúng đấy, mọi người chắc sốt ruột lắm rồi. – Nam Trạch Lễ đưa tay ra đẩy cánh cửa kính to lớn nặng nề, Dương Hâm Hoạch bám lấy tay cậu, cùng cậu sánh vai bước vào. Cảnh cửa được mở ra, bên trong tối om, không có bất cứ động tĩnh gì. Chiếc cặp màu xanh lam trên đầu Dương Hâm Hoạch tỏa sáng lấp lánh trong bóng đêm.
- Anh Trạch Lễ, có phải mình vào nhầm cửa rồi không? – Cô hỏi nhỏ, cảm giác bất an trong lòng lớn dần lên.
Một tiếng “tách” rất lớn vang lên, đèn trong căn phòng được bật sáng, những sợi ruy băng đủ màu sắc từ trên rơi xuống, trùm lên hai người, ngay sau đó họ nhìn thấy rất nhiều những gương mặt vui vẻ. Một người trước mặt nhân lúc họ không chú ý, bèn lắc mạnh cái chai trong tay, cuối cùng ấn nhẹ một cái, có cái gì đó từ trong phụt ra, mang theo mùi hương rất kỳ lạ. Dương Hâm Hoạch không mở nổi mắt, vội trốn ra sau lưng Nam Trạch Lễ. Nam Trạch Lễ nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra, che lên đầu của hai người, tách đám đông đi vào.
- A! Đại ca lợi hại quá, tiểu đệ vô cùng khâm phục! Ở một nơi như thế này mà vẫn ung dung bước qua.
Nam Trạch Lễ ngồi xuống, lười biếng dựa lưng vào salon. Bộ Tinh Bảo không tới, cậu quét mắt khắp căn phòng, mọi gương mặt quen thuộc đều xuất hiện ở đây, duy chỉ có cô là không. Cô cố ý sao?
- Lễ, tâm trạng không tốt hả? – Vũ Đô Thần ngoạm một miếng bánh ngọt rồi hỏi, mặt cậu bị ai đó quệt bánh kem lên, trông vô cùng ngớ ngẩn. Cậu không hiểu, hôm nay sinh nhật Nam Trạch Lễ chứ đâu phải của cậu, vậy mà đám con gái kia không chịu buông tha cho cậu.
- Không có gì. – Cậu đáp, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi Dương Hâm Hoạch đang cắt bánh ngọt, sau đó khóe miệng cậu khẽ nhếch lên. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của cô, cậu đều cảm thấy rất vui vẻ. Dáng vẻ hoạt bát của cô không ngừng len vào giữa mọi người, lúc đó…
Chết rồi, nụ cười tươi rói của Dương Hâm Hoạch đông cứng lại trên môi, không biết kẻ nào thất đức như vậy, ném vỏ chuối lên sàn nhà, khiến cô bị trượt chân, cả đĩa sa lát ngon lành cô đang cầm trên tay cũng sắp đổ úp xuống sàn. Cô có thể tưởng tượng được âm thanh khủng khiếp phát ra khi cơ thể mình tiếp xúc với sàn nhà, cô vội vàng đưa tay lên bịt mắt, một giây, hai giây, ba giây…
Chuyện gì thế này? Không có chuyện xảy ra như trong tưởng tượng sao?
- Em không sao chứ? – Giọng nói nhẹ nhàng của Mẫn Huyền Tân vang lên sau lưng Dương Hâm Hoạch.
Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, thận trọng đứng thẳng người lên.
- Phù, may quá, đĩa sa lát của em vẫn còn nguyên vẹn! Cô bé dâu tây ngọt ngào tới đây! – Cô chu môi, ngẩng đầu lên nhìn Mẫn Huyền Tân mỉm cười. – Cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã cứu đĩa sa lát hoa quả của em.
Đôi mắt lớn sáng lấp lánh, khuôn mặt trắng trẻo trẻ con, hai hàng lông mày dày, đôi môi nhỏ chu lại…
Mẫn Huyền Tân không dám tin vào sự thực trước mắt mình, cậu cảm thấy như mình đang nhìn thấy một nhân vật nữ chính trong các cuốn truyện tranh, mặc dù cậu không hề xa lạ gì với nàng công chúa trước mặt, hơn nữa còn thường xuyên nghe hai người bạn thân kể chuyện về cô, nhưng đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với cô trong một khoảng cách gần như vậy, quả thực là cô đẹp một cách hoàn hảo.
- Này, anh chàng đẹp trai, anh không sao chứ? Em chắc cũng không nặng thế đâu. Cộng cả cân nặng của em với sức hút của trái đất với lực ngã thì cũng hơn 50kg thôi chứ mấy, bởi vậy chắc không nghiêm trọng lắm nhỉ? Nhưng sao sắc mặt anh kỳ quái vậy? – Dương Hâm Hoạch lo lắng hỏi, còn đặt bàn tay nhỏ nhắn lên trán cậu thử xem có sốt không. – Lạ nhỉ, sao lại có vẻ mặt như thế?
Dương Hâm Hoạch đứng thẳng lên, định tới gần Mẫn Huyền Tân thêm một chút, nhưng cô quên mất cái vỏ chuối vẫn còn nằm trên đất. Chân cô trượt đi, hét lên, đĩa sa lát cầm trong tay văng đi.
Cả đĩa sa lát hoa quả bắn vào mặt Mẫn Huyền Tân đang đứng gần cô nhất.
Tất cả mọi người đều bị tiếng hét của Dương Hâm Hoạch thu hút, ánh mắt họ nhìn sang, chỉ thấy trên mặt Mẫn Huyền Tân dính đầy tương sa lát, còn Dương Hâm Hoạch không dám nhìn cậu, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
- Ha ha… – Nam Trạch Lễ là người đầu tiên phát ra tiếng cười.
- Ha ha…
- Hi hi…
Nam Trạch Lễ phá vỡ sự im lặng tại đó, tất cả mọi người đều bật cười. Mẫn Huyền Tân vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ như một khúc gỗ, cậu không thể tưởng tượng được rằng Dương Hâm Hoạch lại có hành động như thế.
Khi Dương Hâm Hoạch quay lại và đứng trước mọi người, cô vẫn nở nụ cười