Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

hiểu trước sự khác thường của con trai.
Hàn Thuật nói với mẹ: “Mẹ, mẹ xem, bố con có phải không biết đùa như mẹ nói đâu!”
Ăn cơm xong, cả nhà vào ngồi sofa xem tivi một lúc, Hàn Thuật cũng được bố cho biết, chuyện di dời nghĩa trang liệt sĩ nghe nói mới chỉ là phương án vừa được hoạch định, đợi đến khi thực hiện ước tính cũng phải sáu tháng hay một năm nữa.
Kim đồng hồ chỉ số mười, Hàn Thuật chào bố mẹ ra về, bà Hàn lưu luyến không muốn xa con, cứ trách con sao không chịu về nhà ở cho xong, ông Hàn thì làm ra vẻ không lưu luyến gì ngồi đó thưởng thức trà, con trai đi đến cửa mới dặn dò một câu: “Những lời tôi nói anh đừng có mà để ngoài tai đấy, thanh niên làm việc gì cũng phải chắc chắn, công việc cũng vậy, cuộc sống cũng vậy. Tìm lấy một cô vợ đi, đừng có vớ vẩn làm hổ danh tôi!”
“Câu này bố đã nói bao nhiêu lần rồi, con cũng nhấn mạnh lại một lần nữa là con rất nghiêm túc với chuyện này, chắc chắn con sẽ dắt con dâu bố về ra mắt bố” Hàn Thuật vừa cười vừa thay giầy.
Ông Hàn nhìn về phía con trai: “Đừng có nói năng hay ho thế, mà cũng phải thôi, thời đại khác rồi, những điều tôi nói chưa chắc đã đúng hết, thanh niên các anh, thay bạn gái như thay áo, chẳng hiểu tình yêu là gì cả”
Hàn Thuật nhìn mẹ rồi làm bộ đang nổi da gà, bị mẹ cốc lên đầu một cái. Hàn Thuật chào tạm biệt bố mẹ, hẹn thời gian lần sau về ăn cơm, rồi lên xe trở về chỗ ở.
Trên đường đi, Hàn Thuật vừa lái xe vừa huýt sáo, bỗng nhiên anh nhớ lại câu nói rợn da gà cuối cùng của bố. Chánh án Hàn những năm gần đây hơi giống bà già, cứ suốt ngày thích kêu ca trách móc thế hệ sau không bằng thế hệ trước, tuy Hàn Thuật không phục, nhưng anh cũng ngỡ ngàng phát hiện ra anh không có đáp án cho câu hỏi này. Anh không phải là người chưa yêu bao giờ, từ hồi bắt đầu vào đại học, anh đã chính thức yêu không biết bao nhiều cô, đối tượng để tôn thờ và yêu thích cũng không phải không có, thế nhưng “tình yêu” quả là từ khó hiểu và phức tạp biết bao nhiều.
Về đến nhà, Hàn Thuật nhớ đến việc phải gọi điện cho cô bạn gái đang ốm là Chu Tiểu Bắc. Chu Tiểu Bắc nhận điện thoại, giọng cô không hề có chút gì yếu đuối như người đang mắc bệnh.
“Em đỡ hơn chút chưa?” Hàn Thuật hỏi.
Chu Tiểu Bắc cũng chẳng trả lời là đỡ hay chưa, chỉ cười ha hả, rồi lại nghiêm túc bổ sung thêm một câu: “Hôm nay xin lỗi anh nhé, Hàn Thuật”
Hàn Thuật nào có giận cô, đằng nào cũng chẳng có chuyện gì làm, đành nằm soài trên sofa buôn chuyện với cô. Nhắc đến câu chuyện thú vị của ông già trong lúc ăn tối, Hàn Thuật bỗng hỏi: “Này, Tiểu Bắc, anh hỏi em nhé, em có biết thế nào là tình yêu không?”
“Không cần phải nói chuyện sâu sắc như thế chứ?” Chu Tiểu Bắc cười ha hả.
Hàn Thuật nói: “Em chẳng là tiến sĩ còn gì! Nhanh, cho anh một đáp án có tính học thuật chút đi!”
Thực ra anh cũng không hy vọng gì cô gái học ngành cơ khí này cho mình đáp án mà chỉ mong chờ câu “không biết” của Chu Tiểu Bắc chứng minh rằng chỉ không phải chỉ mình anh không hiểu vấn đề này, mà đại đa số những người bình thường đều không trả lời được câu hỏi của Chánh án Hàn.
Ai ngờ được Chu Tiểu Bắc ở đầu dây bên kia im lặng một hồi, rồi phun ra một câu rất uyên thâm: “Em thấy, tình yêu là nỗi đau mà chúng ta không nỡ trút bỏ.”
Tình yêu là nỗi đau mà chúng ta không nỡ trút bỏ… Hàn Thuật máy móc nhắc lại câu này thêm một lần nữa, còn chưa kịp cảm nhận được gì, Chu Tiểu Bắc đã cười ầm lên: “Đã thấy sợ chưa? Đừng tưởng em không có câu châm ngôn nào nhé, trong quyển sổ chép tay của em, những câu tương tự như thế còn nhiều lắm, lần sau lại tìm cho anh vài câu nữa nhé!”
Hàn Thuật cười cười nói nói với cô hơn nửa tiếng mới gác điện thoại
Anh thấy mình đã thực sự bị câu nói kinh điển của Chu Tiểu Bắc làm cho kinh ngạc. Lúc đi tắm, anh lại nhớ lại câu nói ấy của cô.
Cảm giác đau khổ là tấm bình phong cuối cùng của con người để tự bảo vệ mình, tìm lợi tránh hại là bản năng của con người, thật sự có nỗi đau khổ mà con người không nỡ trút bỏ hay sao?
Anh cũng có nỗi đau không thể trút bỏ, điểm u ám độc nhất trong kí ức anh chính là nguyên nhân khiến anh không thể yên bình trong những đêm dài thao thức. Nhưng liệu đó có phải là tình yêu không?
Hàn Thuật không thể nào ngờ được, Chu Tiểu Bắc – cô nàng ăn nói bộc tuệch ấy cũng thao thức cả đêm như anh, đèn đã tắt, ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên mặt cô một màu xanh thăm thẳm. Hòm thư điện tử hiện lên bức email mới nhất. Trong đó chỉ có một câu: “Tiểu Bắc , hãy tìm một người đàn ông tốt mà cưới đi”



Hàn Thuật & Cát Niên
Bao nhiều năm rồi, quả nhiên cô không quên được. Giả dụ những điều trong giấc mơ ấy là thật, người rơi từ trên cao xuống là anh, liệu mỗi năm cô có đến đây thăm anh một lần không?
Đêm đã khuya, Hàn Thuật đứng bên cửa sổ phòng ngủ nhìn ra ngoài, từ đây anh có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố. Điều bất lợi nhất khi sống ở khu phát triển đó là quá ồn ào, đến tận đêm khuya mà vẫn còn nghe thấy tiếng tàu xe qua lại. Nhưng đôi khi có những điều trong mắt người


Pair of Vintage Old School Fru