XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

uật vừa đi qua. Cô túm chiếc vợt cầu lông vừa đi vừa nhảy đến bên Hàn Thuật rồi cẩm cổ tay anh giơ lên xem đồng hồ, cô cười nói: “Sặc, những nhân tài như anh đều căn thời gian chuẩn như thế sao?”
Hai người đã hẹn đi đánh cầu lông cùng nhau, sân bóng cũng đã đặt trước rồi. Hàn Thuật là người có sức lực tràn trề và yêu thể thao, nếu như lâu lâu không được hoạt động chân tay thể nào anh cũng thấy bứt rứt không yên. Lần này nhìn thấy Chu Tiểu Bắc trong bộ đồ thể thao từ đầu đến chân, không hiểu sao anh lại thấy có chút mệt mỏi. Nhưng anh không muốn làm Chu Tiểu Bắc mất hứng, dù sao chăng nữa anh cũng đã hẹn trước với cô rồi, vì vậy anh nói: “Cho anh 5 phút, anh lên tầng thay quần áo, em lên đó ngồi nghỉ một chút hoặc ở đây tiếp tục nói chuyện, chỉ vài phút là anh xong thôi.”
Chu Tiểu Bắc chống nạnh cười hì hì: “Những lúc như thế này chúng ta lại tâm đầu ý hợp thế nhỉ. Cho em nói trước thật à? Vậy được rồi!” Cô đứng thẳng người giả bộ nghiêm túc: “Anh Hàn Thuật, hai ngày nữa có thể em sẽ rời thành phố G, có một số việc em phải về Tân Cương để giải quyết.”
Cho dù vào thời điểm này nhưng sự nhạy cảm trọng nghề nghiệp vẫn khiến Hàn Thuật chú ý tới cách dùng từ đặc biệt trong lời nói của Chu Tiểu Bắc, nói về Tân Cương, cô ấy dùng từ “về” chứ không phải là “đi”, cứ như nơi đó là quê hương của cô vậy, nhưng rõ ràng cô là người sinh ra và lớn lên ở đất Thẩm Dương, Tân Cương chẳng qua chỉ là nơi cô từng theo học trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Hàn Thuật quyết định không nói ra điều này, anh nhún vai: “Bao giờ thì em đi? Có việc rất quan trọng ư?”
“Chút việc riêng tư ấy mà, nhưng cũng có thể nói là quan trọng đối với em.”
“Thế cũng có vấn đề gì đâu, có cần anh đặt vé cho em không? Khi nào thì đi, để anh đưa em ra sân bay?”
“Đưa tiễn gì chứ, em có thiếu chân thiếu tay đâu, sân bay thì ai chẳng biết đi!” Chu Tiểu Bắc sồn sồn nói.
“Đi mấy ngày? Nếu không thì lúc em quay lại anh ra sân bay đón em?”
“Không cần đâu, em cũng chưa chắc là khi nào quay lại, em cũng đã xin trường cho nghỉ phép dài hạn rồi.”
“Ồ” Hàn Thuật ngừng lại một lúc, anh thật sự có đôi chút khó hiểu, “Liệu có phải đã xảy ra chuyện gì không? Anh có thể giúp gì được em không?”
“Có lẽ là không.” Chu Tiểu Bắc cười nói, cô gãi gãi đầu, “Hàn Thuật, chúng ta cũng đã quen biết nhau lâu rồi đấy nhỉ?”
“Ừm”
“Anh ấy, tuy là tính cầu kỳ lại hay thích làm đẹp, nhưng cũng vẫn đáng yêu ra phết.”
“Xin em đấy, đừng khen anh nữa, anh chịu không nổi!”
“Đừng có ngắt lời em, em khen anh chỉ là dạo đầu thôi, ý em muốn nói là… anh cũng nên thử xem, có những nơi, có những người, tuy không có gì là thú vị nhưng lại có một thứ rất khó diễn… biết nói thế nào nhỉ, sức hấp dẫn ư?”
Hàn Thuật im lặng nhìn Chu Tiểu Bắc, Chu Tiểu Bắc tự thấy những lời mình nói đến bản thân mình nói còn thấy đau đầu, thế mà không hiểu tại sao cô lại tin chắc rằng Hàn Thuật sẽ hiểu được ý của cô.
Đúng vậy, Hàn Thuật nghe những lời nói của Chu Tiểu Bắc cũng mơ hồ hiểu được chút gì đó, anh đứng im tại chỗ, không nói gì, những lời định nói lúc trước giờ đã chẳng còn cần thiết phải nói ra nữa.
“Đến lượt anh rồi đấy, Hàn Thuật.” Chu Tiểu Bắc làm ra bộ “chăm chú lắng nghe”. Một lúc sau vẫn chưa thấy Hàn Thuật nói gì.
“Anh câm rồi hay sao thế? Em cứ tưởng rằng anh định nói với em về cái rèm cửa mới của nhà anh đấy.”
Chu Tiểu Bắc tính tình phóng khoáng nhưng cũng không phải người hời hợt vô tâm, Hàn Thuật biết rõ điều này. Anh giơ thứ trong tay mình lên nhìn, cái gọi là bí mật chẳng qua chỉ là người trong cuộc tự mình cảm thấy là bí mật mà thôi.
Anh hỏi thẳng một cách dứt khoát: “Tiểu Bắc, em và cô ấy… bọn em quen nhau như thế nào vậy?” Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu như Chu Tiểu Bắc có hỏi “cô ấy” là ai, anh sẽ làm như chưa nói gì, rồi cho qua chủ đề này.
Chu Tiểu Bắc nghiêng đầu, Hàn Thuật ban đầu tưởng rằng cô đang không hiểu tại sao anh lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy, nhưng hóa ra cô đang hồi tưởng lại.
“Em tưởng anh sẽ hỏi em câu này sớm hơn, người miền Nam các anh đúng là hơi thiếu thẳng thắn. Anh muốn hỏi em và Tạ Cát Niên đúng không? Em và Tạ Cát Niên quen nhau trên chuyến tàu vào năm ngoái, cô ấy từ thành phố G tới Lan Châu, đúng lúc đó em cũng phải chuyển tàu từ Lan Châu đến Ô Lỗ Mộc Kỳ, ba mươi sáu tiếng đồng hồ, gần 2 ngày đêm, cô ấy lại ngồi ngay đối diện với em, muốn không quen nhau cũng khó. Nói ra thì anh cũng không tin được, sự trùng hợp còn ở phía sau nữa cơ, lần đó em về Tân Cương chưa được bao lâu, vừa làm xong thủ tục đã lại phải vội vàng quay về, không ngờ trong lúc chờ tàu ở ga Lan Châu em lại gặp cô ấy cũng đang trên đường trở về. Vé của em và cô ấy không cùng một toa, thế là em phải đổi chỗ cho người khác, và lại ngồi đối diện với cô ấy. Anh không biết chứ, cô ấy hay lắm.”
“Lan Châu?” Hàn Thuật vắt óc tìm lại trong kí ức nghèo nàn của mình về Tạ Cát Niên, không có bất cứ điều gì liên quan đến địa danh này cả, hơn nữa, theo những thông tin thu thập được từ hồ sơ của Cát Niên, bố mẹ của cô đều không có ai là người miền Bắc.