Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
ng còn không tốt bằng thẻ của cậu.”
“Đợi một chút, Cát Niên, trong túi của cậu có cái gì thế, hình như vẫn còn một tờ thẻ nữa.”
Vu Vũ tinh mắt thật, Cát Niên thấy hối hận vì lúc đó vội quá nên chưa đút hẳn tờ thẻ số 54 vào túi quần, vẫn còn lộ một góc giấy màu vàng ra ngoài.
Cô chưa kịp nói gì thì Vu Vũ đã rút tờ thẻ từ túi quần của Cát Niên ra và đọc: “Biển khổ quay đầu chẳng thấy bờ, cái này có vẻ là tớ hiểu, hình như rất xấu thì phải?” cậu nhìn Cát Niên và nói tiếp: “đây mới đúng là thẻ của tớ phải không?”
Đôi mắt cậu trắng đen rõ ràng và trong veo đến vô cùng.
Trước đôi mắt ấy, Cát Niên lại bối rối nói dối thêm một lần nữa.
“Cái gì chứ, tớ, tớ muốn rút cho người tương lai của tớ nên xé bừa thêm một thẻ đấy chứ.”
“Người tương lai của cậu?”
Mặt Cát Niên đỏ bừng lên.
Vu Vũ cũng không đến nỗi ngốc lắm, cậu như chợt bừng tỉnh và nói: “Thì ra là vậy.”
“Ừ, một tờ là của cậu, một tờ là của... của... ‘người ấy’. Tớ đã cắt tờ đấy đi rồi, cậu còn cứ lấy ra xem bằng được.”
Vẻ mặt Vu Vũ rất ngộ nghĩnh: “Bọn con gái các cậu thật kỳ lạ!”
Cát Niên thở dài. Cuộc đời Vu Vũ vốn đã rất ít niềm vui rồi, nên cô không muốn cái trò chơi vớ vẩn này làm cho cậu thêm buồn, xem ra cuối cùng cô cũng giấu được chuyện này rồi.
Từ miếu đến bờ sông giống như từ cõi hư vô trở về với trần gian vậy. Trên người hai đứa trẻ không còn một xu dính túi, chẳng trốn được đến chân trời góc bể, rốt cuộc thì cũng phải quay về.
“Cát Niên, chúng ta đi đâu bây giờ?”
Cát Niên chùng mắt xuống, cô nói: “về nhà bác tớ, tớ sẽ kể hết chuyện này với bác. Vu Vũ, cậu cứ về nhà, đừng nói gì, cũng đừng nói là cậu đã nhìn thấy cái gì nhé. Nếu như tên xấu xa ấy chết rồi thì cũng là do tớ gây ra. là lão ta vô liêm sỉ, tớ, tớ không sợ!”
Cát Niên nói không sợ nhưng người cô lại đang run rẩy.
Tớ luôn dõi theo bước đi của cậu
Cô chỉ tin rằng Vu Vũ sẽ luôn dõi theo từng bước đi của cô, mãi mãi dõi theo, vì thế mà cô không có gì phải sợ hãi nữa.
Cát Niên về đến nhà bác, chiếc xe ba bánh mà bác trai bác gái thường dùng đẩy hoa quả đã dựng ngay trước cửa nhà. Bác cô nghe thấy tiếng bước chân Cát Niên liền đi từ bếp ra, vừa đi vừa lầm bẩm:
“Nghỉ hè chỉ mong cháu ở nhà phụ giúp mà cũng không được. Con gái con đứa gì ham chơi quá vậy? Bác cảnh cáo cháu, sau này cháu không được chơi với Vu Vũ đâu đấy. Bác đã nói với cháu từ lâu rồi là cái thằng bé ấy không phải đứa tốt đẹp gì, đấy bác nói có sai đâu, trưa nay chỉ vì mỗi chai nước ngọt mà đánh bác Hằng Quý của cháu chảy cả máu đầu. Bác trai cháu đã vào bệnh viện rồi, lần này nhất định phải tống cái thằng nhãi đó đến trại cải tạo mới được... cháu, người cháu sao thế này?”
Tuy miệng bác cứ mải lảm nhảm nhưng rồi cuối cùng bác cũng phát hiện ra Cát Niên đang đứng bên ngững cửa có chút gì đó không bình thường. Áo của Cát Niên bị đứt một cái cúc, tay áo cũng bị rách tả tơi, ống quần thì bám đầy bụi đất, còn đầu tóc thì rũ rượi hết cả.
Đã lâu lắm rồi Cát Niên không nói chuyện riêng với me, lúc vừa về đến nàh, cô chỉ mong rằng bác gái chính là mẹ, cô khao khát có một vòng tay người phụ nữ ấm áp ôm cô vào lòng, thế nhưng bỗng nhiên bây giờ cô lại không nghĩ như vậy nữa. có lẽ thời gian chờ đợi của cô quá dài, sau thời gian chờ đợi này cô không còn cảm thấy sợ hãi và hốt hoảng nữa, bay7a giờ cô chỉ thấy lo cho Vu Vũ, không biết Vu Vũ thế nào rồi.
“Cát Niên, con nói câu gì đi chứ, con đừng làm mẹ sợ.” Tay mẹ nắm chặt lấy cánh tay cô khiến cô cảm thấy đau.
Cát Niên hiểu rõ tại sao mẹ cô lại lo lắng đến vậy bởi mẹ cô muốn biết rốt cuộc Lâm Hằng Quý có đạt được mục đích xấu xa của ông ta hay không và con gái mình liệu có còn trong trắng nữa hay không.
“ông ta giật đứt một cái cúc áo của con, sờ soạng lung tung khắp người con, sau đó Vu Vũ đã kịp xông đến.”
Mẹ cô thở phào nhẹ nhõm như trút đi được một gánh nặng vậy. Xem ra mọi chiuyenej không tồi tệ như bà nghĩ.
Lẽ nào việc Lâm Hằng Quý chưa kịp thực hiện hành vi hèn hạ cuối cùng và những tổn thương mà hành động bỉ ổi trước đó của hắn gây ra cho cô có gì khác nhau ư? Cát Niên tỏ ra khó hiểu.
Tiếp sau đó, mẹ cô ra ngoài thì thầm với bố vài câu. Bốn người lớn đi vào phòng của bác rồi đóng cửa lại. có lẽ họ đang bàn chuyện mà chỉ có người lớn mới hiểu, không cần Cát Niên phải tham gia.
Cuộc thảo luận kéo dài đã hơn 10 phút, Cát Niên ngồi một mình trên băng ghế cạnh cửa chờ đợi kết quả buổi thảo luận. mối quan tâm của Cát Niên bây giờ chỉ là phải xử lý Lâm Hằng Quý ra sao và làm sao để thanh minh nỗi oan cho Vu Vũ, còn việc cô gây ra vết thương trên đầu Lâm Hằng Quý phải chịu trách nhiệm như thế nào, cô đều chấp nhận hết.
Bố, mẹ, bác trai, bác gái lần lượt bước ra từ phòng của bác cô.
Bố cô là người nói trước: “Cát Niên, bố với mẹ con và hai bác vừa thảo luận với nhau, việc này không lên để lộ ra ngoài, bố mẹ và hai bác đều nhất trí là sẽ giải quyết nội bộ.”
“Bố mẹ và hai bác? Giải quyết nội bộ?”
Bố Cát Niên ngồi xuống bên c