Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
br>Romeo cùng công chúa nhảy xuống ban công, vĩ đại như Shakespeare có múa ngòi bút đến thế nào nữa cũng không thể viết lại được, “người bạn quan trọng mãi mãi” của Romeo không biết đã khốn khổ thế nào trước tình cảnh này.
Cát Niên như đang đứng giữa hoang mạc lạnh giá, cô độc đón từng cơn gió tuyết lạnh thấu xương thổi đến, trí óc cô vẫn minh mẫn như màn sương.
Sao cô lại ngốc nghếch như vậy, cứ nghĩ những ngày tháng hai người đã cùng nhau đi qua sẽ mang hai người đi hết cuộc đời này. Cô có thể trách Trần Khiết Khiết không? Có cho cô hàng nghìn hàng vạn cơ hội nói từ “giá như”, “giá như” cô đưa tờ giấy đó đến tận tay Vu Vũ, thì liệu trong đêm đông giá lạnh này, ở dưới lăng mộ liệt sĩ, đôi bàn tay Tiểu hòa thượng có nâng niu khuôn mặt cô không? Tóc cô liệu có thể xõa phủ lên ngực cậu hay không?
Cô không biết về sau Vu Vũ và Trần Khiết Khiết sẽ lo liệu việc này như thế nào, nhưng càng nhiều người biết chuyện chỉ càng thêm rắc rối, hơn nữa Hàn Thuật và nhà họ Trần lại có mối quan hệ rất thân thiết, Cát Niên không muốn đánh động đến hai người ở bên bia mộ, cũng không muốn để Hàn Thuật nhìn thấy cảnh tượng này.
Hàn Thuật đã không để âm thanh phát ra, Cát Niên vẫn sợ bị phát hiện, đứng dậy chạy về phía Hàn Thuật.
“Tạ…”
“Suỵt, đừng nói. Trên đó có ma đấy!” Trống ngực Cát Niên đập thình thịch. Lời nói dối Vu Vũ đã từng lừa cô không biết có lừa được Hàn Thuật hay không.
Hàn Thuật quả nhiên nhìn cô bằng ánh mắt “Thì ra là cậu có vấn đề, thật đáng thương,” nhưng tiếng nói cũng nhỏ như Cát Niên.
“Thần kinh à, canh ba nửa đêm còn đâu có ma.” Vừa nói cậu ta vừa muốn đi xem rốt cuộc có chuyện gì.
Cát Niên bắt đầu lo lắng, không kịp nghĩ bèn giữ tay cậu ta lại, mười ngón tay giữ thật chặt, cậu ta định giằng ra thì sẽ giữ tiếp chân cậu ta. Chuyện Vu Vũ và Trần Khiết Khiết không thể để cậu ta biết được.
Nhưng Cát Niên không ngờ bàn tay mình có thể níu giữ một người cố chấp và ngỗ ngược như Hàn Thuật. Tay cậu ta vùng vẫy gọi là một lát, sau đó trở nên ngoan ngoãn hơn giống như chủ nhân của nó.
Gió đông thổi qua cành thông, chạy trốn vào hư không vô tận, âm thanh phát ra mới bi ai làm sao. Tay Cát Niên lạnh, ở chỗ vết thương vẫn cuốn giấy ăn, tay Hàn Thuật lại ấm và ướt, tay cô dần lấy lại được cảm giác ở đầu ngón tay, vết đứt tay cũng bắt đầu thấy đau.
Cát Niên cứ nắm tay Hàn Thuật như vậy đi từng bước xuống dưới. Với sự giàu có và phẫn nộ của bố mẹ Trần Khiết Khiết, trong thời điểm này chỉ có đưa Hàn Thuật đi càng xa thì Vu Vũ mới càng có thể được an toàn tạm thời.
Các bậc thang dần dần trôi qua dưới bàn chân hai người trẻ. Khi chân đặt xuống nền đất, trái tim lo lắng nãy giờ mới trở lại cõi lòng lạnh giá của cô. Cô dường như quên mất rằng sự tĩnh lặng và nghe lời khó tin của Hàn Thuật nãy giờ mới là vấn đề mà cô sắp phải đối mặt.
Hàn Thuật đứng đối mặt với Cát Niên, nhưng lại nhìn một cây thấp lùn trong bóng tối ở bên cạnh, tay Cát Niên vẫn nắm lấy tay cậu, không chặt, nhưng cậu cũg không giằng ra, tạo thành một dáng vẻ kỳ cục.
Cậu không nén được ho một tiếng nhỏ, bàn tay nắm tay cậu liền lập tức buông ra.
Khi đưa tay về, Hàn Thuật bắt đầu hối hận.
Cậu phải nói gì đó, để hoá giải bầu không khí tĩnh lặng nãy giờ.
“Bác cậu ở trên đó đấy à?” Hàn Thuật vừa nói vừa chỉ về phía bia liệt sĩ, vẫn giọng mỉa mai Cát Niên như mọi khi. “Có phải cậu muốn nói với tôi là bác cậu là yêu tinh già trong núi sâu, còn cậu là Nhiếp Tiểu Trái không hả?”
Cát Niên cười vu vơ: “Tớ đi dạo thôi, ở đây không khí trong lành.”
Hàn Thuật nhìn quanh, không thèm đáp trả những lời nói ngụy biện của Cát Niên, đêm khuya trời tối, núi non hiểm trở như vậy, cậu không muốn tìm lại cảm giác ghê sợ lúc đi theo Cát Niên nữa, nếu không có bóng của cô, nếu không phải chỉ có mỗi đường này thì chắc cậu con trai lớn lên ở thành phố từ nhỏ là cậu đã nghĩ rằng mình đang nằm mơ ác mộng.
“Trên đó có gì vậy?” Cậu ta đút tay vào túi áo, lấy lại giọng hỏi, dường như cậu đã xác định được trong lòng cô có ma.
Cát Niên nói: “Tớ đã nói là có ma, không phải để lừa cậu đâu. Con trai dương khí mạnh nên nếu cậu lên đó sẽ bị phát hiện. Đó đều là ma nữ chưa đến mười tám tuổi, không được chôn trong mộ tử tế, không được tảo mộ, nếu không chúng sẽ nhớ tên người trong nhà và đường về nhà. Loại ma này vô cùng hung dữ, chúng oán hận trong lòng, bởi vì có nhiều điều thú vị trong cuộc sống mà chúng chưa kịp hưởng thụ, nếu bị những con ma đó theo thì cả nhà sẽ không được yên ổn, ngày xưa người ta gọi ma này là ‘âm hồn ma nữ’. Khi chúng xuất hiện thì bên cạnh chân sẽ có đốm lửa, như lửa nến, nhưng tối hơn nhiều, chúng kêu như trẻ con khóc, chúng không có chân mà bay qua bay lại rất nhanh, thoắt cái là đã xuất hiện trước mặt, cậu đừng có nhìn vào mắt chúng đấy!”
“Rồi sao nữa?” Tuy Hàn Thuật biết cô chỉ bịa chuyện ra như vậy, nhưng vẫn thấy hơi rờn rợn tóc gáy. Gió lại tiếp tục thổi, có tiếng như tiếng trẻ con khóc thật, ở đằng xa có động, không phải cây cỏ bị thổi, mà trong gió có mùi tanh.
Cát Niên lạnh lùng bước tới, mở to