Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
ứ nhau, như vậy cũng đủ để nương tựa đến già.
Ngờ đâu ngay đến điều “nếu như” chưa chắc đã thành sự thật ấy cũng tan vỡ nhanh đến vậy.
Cát Niên hiểu quá rõ cảnh tù tội, bất giác càng lo lắng không yên về Đường Nghiệp.
Như thể để hóa giải những cảm xúc buồn vô hình ấy, Đường Nghiệp bật cười tự giải thích cho mình: “Lúc vừa tới thấy xe của Hàn Thuật, anh thật cũng đứng ngẩn người ở đó, nhưng rồi lại nghĩ, đấy cũng chẳng phải chuyện gì xấu.”
“Cái gì mà chuyện tốt chuyện xấu?” Hàn Thuật thính tai, đương nhiên cách mấy mét cũng nghe thấy những lời này.
Đường Nghiệp nhìn anh cười, “Tôi đi trước đây.”
“Không nói chuyện thêm chút nữa à?” Hàn Thuật tiếp tục đảo khách thành chủ giả hồ đồ, anh cũng đã nhìn thấy trong tay Cát Niên có thêm một quyển sách, kiếm chuyện hỏi: “Ấy, em cầm cái gì thế?”
Đường Nghiệp giải thích hộ cô: “Tôi tiện đem đến một quyển sách.”
“Đến xông nhà chỉ vì đưa một quyển sách? Chắc không phải độc bản quý hiếm gì chứ?” Hàn Thuật nửa giả nửa thật hỏi.
Đường Nghiệp lẽ nào không biết giờ anh đã chẳng còn bất kỳ quyền sở hữu gì đối với mọi tài sản của mình, bao gồm cả một quyển sách.
Cát Niên lúc này mới mặt lạnh tanh đưa quyển sách ra trước mặt Hàn Thuật, nói vẻ nhạo báng: “Muốn tịch thu không?”
Quả nhiên Hàn Thuật gượng gạo không dám cầm, đáp trả cô: “Anh chẳng nhìn thấy gì cả.”
Đường Nghiệp nói với Hàn Thuật: “Tôi có một nguyện vọng hơi quá thế này, sách trong nhà tôi nếu như không có giá trị, đến lúc đấy cũng thành giấy loại, chi bằng… tôi muốn chi bằng chuyển nhượng lại toàn bộ cho Cát Niên, chuyện này đành nhờ anh vậy.”
Hàn Thuật sững người một lúc mới nói: “Trước khi có phán quyết, có nói gì cũng e rằng quá sớm.”
Đường Nghiệp cũng chẳng đeo bám gì thêm chuyện này, anh quay sang Cát Niên nói: “Anh thật sự phải đi đây, giúp anh chuyển lời hỏi thăm đến Phi Minh.” rồi quay người đi khỏi.
Hàn Thuật xách dây pháo, nhìn Cát Niên tay cầm quyển sách cũ im lặng không nói, liền mở miệng biện minh: “Anh không đuổi anh ta đâu nhé.” Anh dường như đã quên rằng thực ra anh mới là người sắp bị đuổi.
“Có cần gọi Phi Minh dậy xem anh đốt pháo không?” Hàn Thuật sợ cô nhớ lại chuyện đuổi mình, liền đi khắp sân tìm chỗ treo pháo.
Cát Niên cũng định đi xem Phi Minh thế nào, lúc vừa ngủ dậy cô đã tới phòng con bé một lần, con bé ngủ rất say.
Cô vừa bước vào mái hiên liền nghe thấy đồ vật gì đó rơi xuống nền nhà xoảng một tiếng. Hàn Thuật cũng cùng lúc nghe thấy.
Âm thanh phát ra từ phòng Phi Minh!
Hàn Thuật gần như ngay lập tức quẳng ngay dây pháo, cùng Cát Niên chạy vào phòng Phi Minh.
Phi Minh đang bò trên giường trong một tư thế kỳ lạ, vật rơi xuống vỡ là chiếc đèn bàn thủy tinh đặt trên đầu tủ giường cô bé.
Cát Niên hoảng hốt ôm lấy Phi Minh, cẩn thận từng li từng tí, cô quá sợ hãi, như thể sợ Phi Minh cũng sẽ giống chiếc đèn thủy tinh kia, chỉ sơ sẩy là sẽ vỡ tan.
Mặt Phi Minh rất đỏ, cô bé mơ màng mở to mắt, “Cô ơi, đầu cháu hơi đau.”
“Không sao, không sao, chúng ta lập tức đến bệnh viện.” Cát Niên nhìn Hàn Thuật ánh mắt van xin, cô bắt đầu thấy may mắn vì Hàn Thuật vẫn còn chưa đi.
Phi Minh lắc đầu nói: “Cũng không đau lắm, chúng ta đợi trời sáng hẵng đi, chú Hàn Thuật đi chưa ạ?”
Cô bé chỉ rất bình thản nói ra những câu này, hoàn toàn không để ý đến khuôn mặt lập tức trắng bệch của hai người lớn.
Lúc này đã hơn tám giờ sáng, trời âm u, ánh nắng tuy không được rực rỡ nhưng qua cửa sổ trong gian phòng nhỏ của Phi Minh có thể nhận ra rất rõ ràng trời đã sáng từ lâu. Còn Hàn Thuật giờ đang đứng ngay đầu giường cô bé, chỉ là không lên tiếng.
Cát Niên như rơi thẳng xuống căn hầm lạnh, cô ôm chặt Phi Minh không nói năng gì, chỉ khẽ dùng răng cắn chặt đôi môi đang run bần bật.
Hàn Thuật chậm chạp giơ tay ra huơ huơ trước cặp mắt đã chẳng còn tiêu cự của Phi Minh.
“Cô ơi, chú Hàn Thuật tối qua rốt cuộc đã đi chưa, chú ấy nói không còn chỗ nào để đi cả mà.” Phi Minh cố gượng nói.
Cát Niên đau khổ nhắm hai mắt lại, cánh tay Hàn Thuật cũng bạc nhược hạ xuống.
Tình yêu không hỏi nguyên do
.Kết cục này Cát Niên đã sớm có dự cảm. Nhưng đêm giao thừa vừa qua đi khiến cô có một ảo giác, rằng họ sẽ bình yên sống trong mảnh sân đó, vĩnh viễn không bao giờ cách xa. Cô vẫn luôn nói với Phi Minh, người đang sống chẳng thể nào bàn được chuyện vĩnh viễn. Nhưng chính cô lại đã quên mất.
.Sáng sớm mùng Một, Phi Minh được cấp tốc đưa đến Bệnh viện Nhân dân số 1. Xe của Hàn Thuật lao vút qua những con đường treo đầy đèn lồng đỏ, mọi thứ hai bên đường nhạt nhòa vụt qua cửa kính, thế lại hay, anh không cần nhìn rõ sự hân hoan vui vẻ trên những khuôn mặt kia.
Cát Niên ôm Phi Minh ngồi ở ghế sau, không nói lời nào, ngược lại Phi Minh nằm trong lòng cô lại như cố an ủi hai người lớn bất lực, cô bé nói: “Chỉ là mắt không nhìn rõ thôi, thực ra cũng chẳng đau lắm.”
Sao có thể không đau? Phi Minh không nhìn thấy gương mặt của chính mình tái xanh, phía trên đầy mồ hôi