Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

t động khó khăn, thậm chí tê liệt và tổn hại trí lực. Đó đều là những khả năng có thể, chỉ có một chuyện có thể chắc chắn, đó là bất kể thế nào, Phi Minh cũng sẽ không thể lại là một người bình thường khỏe mạnh được nữa.
Trần Khiết Khiết nói: “Tôi không quan tâm, nếu thật sự con bé không vượt qua nổi, tôi sẽ ở bên nó đến giây phút cuối cùng, con bé có thành tàn tật hay sống thực vật, chỉ cần còn một hơi thở, tôi sẽ ở bên chăm sóc con bé.”
Cô cũng giống Cát Niên đã từng chứng kiến cái chết, người họ yêu, dù cho không còn toàn vẹn, chỉ cần còn sống, chỉ cần vẫn có thể sờ thấy khuôn mặt ấy, thì chung quy ông trời vẫn để cho một cơ hội, còn tốt hơn di hận ngăn cách vĩnh cửu giữa sống và chết.
Hàn Thuật đẩy Phi Minh đi ngang qua Cát Niên, ánh mắt anh không giấu nổi lo lắng quan tâm, anh hỏi: “Em thật không cần lại xem thế nào sao?”
Trần Khiết Khiết vẫn ở lại, cô rốt cuộc không nhổ nổi cái cây nhỏ mọc trên mộ, nhưng khi đành từ bỏ, bàn tay vuốt ve lần cuối cùng lên thân cây nhỏ lại hết sức dịu dàng, hệt như đang vuốt ve thân thể người tình. Cát Niên có thể nhìn thấy những vết thương bị lá cỏ cứa vào trong lòng bàn tay cô.
Trần Khiết Khiết nói trước mộ Vu Vũ: “Em nói sẽ hận anh một đời, nhưng không ngờ một đời lại dài như vậy. Phi Minh bị ốm, nếu anh trên trời có linh xin hãy phù hộ mẹ con em, để con sớm khỏe lại, anh hãy ở đó đợi hai mẹ con; nếu như con bé thật sự ra đi, vậy hai người hãy cùng đợi em. Rồi sẽ có ngày chúng ta được cùng bên nhau, kiếp này không được rồi, kiếp sau em không cho anh thất hẹn nữa…”
Cát Niên cúi đầu, buông tay, chiếc lá liền rơi xuống.
Vu Vũ, ngay đến kiếp sau, anh cũng không phải là của cô.
Cô lắc đầu đáp lại câu hỏi của Hàn Thuật.
Lúc trở về, mưa vẫn rơi lất phất. Phi Minh không được dính nước mưa, Hàn Thuật dùng một chiếc ô to che cho cô bé, bước đi rất nhanh. Cát Niên bước theo phía sau cách một quãng xa, được một lúc chợt thấy khung trời trên đỉnh đầu được che phủ, hóa ra Trần Khiết Khiết đang cầm ô sánh vai đi bên cô.
Lúc đầu hai người đều không nói gì. Đến khi thấy chiếc xe của Hàn Thuật đỗ trước ngã ba, Trần Khiết Khiết mới dừng lại: “Cát Niên, xin lỗi cậu! Mấy năm tù ấy vốn phải là mình ngồi.”
Cô cầm chiếc ô hoa duyên dáng, ánh nắng xuyên qua lớp vải mỏng trên ô, để lại bóng râm hình thù kỳ lạ trên người bọn họ, không khí đầy mùi ẩm ướt.
“Đúng, cậu nói không sai.”
Đối với hai người, đây là một sự thực quá hiển nhiên, chẳng ai cần phải vờ giả dối.
“Mình chỉ có thể xin lỗi, bởi có lấy gì cũng chẳng thể bù đắp nổi, vì vậy mình không mong cậu tha thứ.”
“Tôi hỏi cậu một chuyện.” Cát Niên nhìn Trần Khiết Khiết, hai người cao xấp xỉ nhau, ánh mắt ngang bằng.
“Trong mười một năm nay, cậu có lúc nào rất vui không?”
Trần Khiết Khiết ngẫm nghĩ rồi chọn cách thành thật gật đầu. Cô từng nghĩ mình đã chết theo Vu Vũ, nhưng như cô đã nói, một đời quá dài, dài đến nỗi rất nhiều thứ có thể được âm thầm lấp đầy. Sau khi Vu Vũ ra đi, cuộc sống về sau của cô không phải chưa từng hạnh phúc, cô không lừa dối nổi bản thân, cũng không lừa dối nổi tấm gương đang phản chiếu lại chính mình là Tạ Cát Niên.
Cát Niên nghe xong đáp án này chỉ nói một câu: “Vậy cũng tốt.”
Coi như cũng có một người từng được vui. Dù cho Trần Khiết Khiết có áy náy xin lỗi thế nào cũng đều không thể đổi lại những năm tháng Cát Niên đã mất. Cát Niên không định tha thứ cho Trần Khiết Khiết, cũng không định để người khác thấy mình lương thiện thế nào, chỉ là mất đi rồi, có thể đổi lại thứ gì cũng tốt. Cũng như cô đánh mất chiếc vé tàu của một hành trình cố định nào đấy trong cuộc đời, cô cũng chẳng đến kịp giờ đã định, nhưng nhiều năm sau mới được biết, có người đã từng nhờ chiếc vé tàu nhặt được ấy mà nhân duyên trùng hợp đến được đúng nơi cần đến, cô hà tất phải hận người may mắn hơn mình ấy?
Không phải Khiết Khiết, mà là cô, Cát Niên sớm đã biết, đó là kiếp nạn trong số phận, bọn họ đều ở trong kiếp nạn ấy, giờ nhìn lại, chí ít cũng có một người vui vẻ trải qua, mấy năm đó không thể quay lại, nhưng cũng coi như chẳng hoài phí uổng công.
Trần Khiết Khiết cúi đầu hồi lâu, trong khoảnh khắc rơi lệ, cô khẽ bật cười.
Đúng lúc Hàn Thuật đẩy Phi Minh đến bên xe, bọn họ đều nhìn thấy một người đàn ông bế một đứa bé đứng đợi mãi nơi đầu con đường nhỏ. Dáng anh ta ôm đứa bé còn gượng gạo chưa quen, chẳng cần đến gần Cát Niên cũng có thể đoán ra vết cào trên mặt anh ta nhất định còn chưa lành sẹo. Không biết anh ta và Hàn Thuật liệu có vì khuôn mặt của đôi bên mà đồng bệnh tương lân?
Cát Niên một mình bước vội khỏi ô của Trần Khiết Khiết. Có lẽ cô và Trần Khiết Khiết mãi chẳng có thể trở lại làm bạn, nhưng cô thà để chiếc vé tàu đã mất chẳng bao giờ thuộc lại về mình có thể chở một người khác đi càng xa càng tốt.
Trần Khiết Khiết đứng sau Cát Niên nói gấp: “Cát Niên, niềm vui không khó vậy đâu, khi anh ấy nằm ngủ bên cạnh, hãy tự nói với mình, giả như anh ấy cũng chết rồi, giả như anh ấy cũng sẽ không tỉnh dậy nữa, cứ nghĩ như vậy rồi nhận ra mình cũng sẽ buồn – hóa r