Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

u hồ đồ rồi, chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của cậu, cậu cho rằng cậu còn bao nhiêu cơ hội nữa? Anh họ Đường không hy vọng gì được rồi, anh họ Hàn nếu thật sự ngã vì chuyện này, còn không chắc được sau này sẽ ra sao, cậu nói xem nếu không có cái ông Hàn kia không phải đều chẳng có chuyện gì rồi ư?”
Nghe mấy câu ngây thơ này của cô, Cát Niên vừa tức vừa buồn cười. Bình Phượng đầu óc giản đơn, lúc gian thương cực độ lúc lại tình cảm thái quá, người bạn duy nhất của cô, đến nay cũng phải đi rồi.
Hai người lại nói tiếp mấy chuyện ngốc nghếch trên trời dưới biển chỉ có giữa chị em gái với nhau, ai cũng ra sức dặn dò người kia. Cuối cùng Cát Niên nhìn Bình Phượng đi khỏi, Bình Phượng cùng Vọng Niên, một cặp đôi khó lòng hình dung nổi song rất kiên định tin rằng tương lai sẽ hạnh phúc, thật sự sẽ hạnh phúc ư?
Bình Phượng bước khỏi cổng nhà Cát Niên, giúp Cát Niên khép cổng lại, qua cánh cổng sắt, cô toét miệng cười, nói với Cát Niên: “Con người không thể nào cả đời không gặp may. Cát Niên, cậu phải có một cái kết thật đẹp, mình cũng vậy. Cậu tin mình đi, gì rồi cũng sẽ ổn.”
Cát Niên cười gật đầu, lúc đó cô không hề biết rằng đó là câu nói cuối cùng của Bình Phượng với mình.






Hộp Pandora
.Cát Niên xem hết tất cả các tấm ảnh, xếp ngay ngắn lại rồi đút trở vào phong bì, cô không dám xem lại lần hai, dường như đó là chiếc hộp Pandora, cất giấu bên trong loài ma quỷ có thể hủy diệt tất thảy.
.Kỳ nghỉ Tết vừa hết Cát Niên liền trở lại cửa hàng đồ vải làm việc. Cuộc sống dường như lại trở về với quỹ đạo vốn có, ngoài việc bên cạnh cô đã thiếu mất Phi Minh.
Mồng bảy tháng Giêng, không khí lễ Tết vẫn còn tràn ngập, nhưng đối với cửa hàng đồ vải lại là mùa ế ẩm bởi phần lớn khách hàng đều đã chọn mua đồ mới cho nhà cửa từ trước Tết để mang lại điềm may đầu xuân cho gia đình. Cát Niên làm ca ngày, cả buổi đều rất nhàn rỗi.
Tan làm, cô theo thói quen mua một tờ báo chiều tại quầy báo gần cửa hàng, ngồi đọc trên xe trong lúc về nhà. Tờ báo xanh xanh đỏ đỏ, phần lớn đều là quảng cáo khuyến mãi của các công ty lớn trong dịp Tết, Cát Niên xem hết mục tin giải trí lại lật sang trang tin xã hội, dưới góc có một mẩu tin to bằng miếng đậu phụ về một vụ huyết án hoàn toàn chẳng liên quan gì đến không khí vui tươi mùa xuân. Nói một cặp nam nữ xảy ra xô xát trong phòng trọ, cuối cùng người nam đâm liền ba nhát vào bụng người nữ, người nữ chết ngay tại chỗ, người nam định bỏ trốn nhưng một giờ sau khi gây án đã bị cảnh sát bắt được tại bến xe. Dòng cuối cùng của mẩu tin còn chú thích, theo cảnh sát chứng thực, người nữ bị chết làm nghề phi pháp, thân phận nam hung thủ giờ vẫn đang trong quá trình điều tra.
Dù Cát Niên biết rõ bên cạnh ngoài mình ra chẳng có ai, nhưng thoạt nhìn thấy cái thứ đó cô vẫn không thể ngăn nổi mắt mồm há hốc, đỏ mặt tía tai, người trong bức ảnh rốt cuộc là ai?
Mấy tấm đầu ánh đèn mờ ảo, tư thế nhân vật trong ảnh uốn éo, chất lượng ảnh rất bình thường, nhìn không phải rõ lắm, chỉ có thể từ cách bài trí nhận ra đó là một phòng khách sạn không hào nhoáng. Cát Niên lại cầm lấy phong bì nhìn thật kỹ tên người nhận, địa chỉ là nhà cô không sai, tên người nhận cũng đích thị là Tạ Cát Niên, nhưng ai có thể gửi cho cô những thứ này, những tấm ảnh này có liên quan gì đến cô?
Cô lật từng tấm xem tiếp, người đàn ông từ đầu tới chân không mảnh vải che thân, người đàn bà còn có vài tấm mặc một bộ đồ như đồng phục nữ sinh, cuối cùng Cát Niên dừng lại ở một tấm ảnh, cô đã nhìn rõ mặt người đàn bà, đó là khuôn mặt của một người cô đã quá quen thuộc, Bình Phượng! Chỉ có điều vì hai bím tóc được chải rất buồn cười và lạc mốt trên đầu cô khiến Cát Niên không nhận ra ngay trong mấy tấm ảnh chụp nghiêng mặt lúc đầu.
Chuyện này liên quan đến Bình Phượng, Cát Niên không thể ngồi tiếp được nữa, cô đứng bật dậy, lật nhanh những bức ảnh sau. Lẽ nào bưu phẩm này là do Bình Phượng gửi đến? Cát Niên đã biết từ lâu Bình Phượng làm cái nghề này nhưng không thể vô duyên vô cớ chụp mấy loại ảnh này gửi cho bạn bè được. Người đàn ông không cao lắm, nhưng có thể nhìn ra đã không còn trẻ tuổi, Cát Niên nhìn trừng trừng vào bộ dạng chính diện của ông ta rất lâu, càng nhìn càng thấy quen, bất giác lưng cô toát mồ hôi lạnh.
Khuôn mặt này cô thậm chí rất quen thuộc, mang bóng dáng của một người cô thường xuyên nhìn thấy, chỉ là lớn tuổi hơn rất nhiều. Dù cô không muốn tin, từ chối tin, nhưng đôi mắt không thể lừa cô, đó thật sự là Hàn Thiết Văn, bố của Hàn Thuật, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao tỉnh, lãnh đạo của Vọng Niên, người đã từng sống ở tầng trên nhà cô hồi bé!
Phát hiện này khiến Cát Niên lạnh cả người, thậm chí còn cảm thấy nao nao trong dạ dày. Chánh án Hàn chăm sóc bản thân rất tốt, nhưng từ khuôn mặt này vẫn có thể nhìn ra một người đàn ông đang dần bước vào tuổi xế chiều, điều này rõ ràng trái ngược với khuôn mặt mộc và hai bím tóc của Bình Phượng, hai cơ thể, một lão già, một nõn nà, quấn sít lấy nhau.
Cát