Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.

đang tạm trú, Hàn Thuật nhận được cuộc điện thoại của chị gái Hàn Lâm gọi từ nước ngoài.
Chắc rằng Hàn Lâm cũng đã biết chuyện rồi.
“Chị cũng lại khuyên em hủy mấy bức ảnh đó phải không?” Hàn Thuật ngồi trên sàn nhà, say khướt dựa vào mép giường hỏi chị.
Giọng Hàn Lâm nghe có vẻ xa vời mơ hồ, “Hàn Thuật, em sẽ làm thế nào?”
Hàn Thuật hỏi lại: “Nếu là chị thì sao?”
Hàn Lâm từng là sinh viên đứng đầu một học viện luật ở trong nước, là cô con gái Hàn Thiết Văn luôn hãnh diện, nhưng cô đã từ bỏ hết những thứ đó để đến một nơi đất khách xa xôi. Lúc này, đối diện với câu hỏi của em trai cô chỉ biết im lặng.
Sau khi trời sáng, Hàn Thuật đích thân trình những bức ảnh đó lên ban giám sát kiểm tra kỷ luật cấp cao. Khi làm việc này anh không hề do dự, nhưng khi trở về khoảng sân nhỏ của Cát Niên, anh lại giũ bỏ hết vẻ chính nghĩa của mình, úp mặt lên đầu gối cô mà khóc tức tưởi.
“Anh còn có thể tin vào gì đây? Anh không còn gì nữa rồi, không còn gì nữa rồi.”
Gia đình của anh, bố mẹ của anh, tín ngưỡng của anh, sự kiêu hãnh của anh, tất cả đã bị hủy diệt hoàn toàn trong vòng một ngày, bên cạnh chỉ còn lại cô gái luôn bình tĩnh như nước hồ mùa đông này, nhưng cô cũng chẳng thuộc về anh.
Thi thể của Bình Phượng được Cát Niên đứng ra thu liệm rồi chôn cất theo cách đơn giản nhất. Cô đứng trước bia mộ của Bình Phượng, dường như vẫn có thể nhìn thấy nụ cười ngốc nghếch không để đâu cho hết ấy.
Cô nói: “Để mình giúp cậu một lần đi, Cát Niên, mình cũng chỉ giúp cậu lần này thôi.”
Chỉ lần này thôi, cô đã dùng cả tính mạng của mình.
.
Sau đó Cát Niên tìm đến bố mẹ cô, cặp vợ chồng già đã mất đi đứa con trai và cũng là chỗ dựa duy nhất. Vợ chồng Tạ Mậu Hoa dường như đã bạc trắng đầu chỉ trong một đêm, họ khóc đến không còn nước mắt, chỉ biết như hai kẻ điên mỗi người một câu chửi rủa con đàn bà tiện nhân đáng đâm nghìn nhát dao đã hại cả đời con trai họ.
Họ đều không ngờ Cát Niên có thể đến thăm họ vào lúc này.
Cát Niên nói muốn cùng họ đi thăm Vọng Niên.
Đề nghị này đã cho cặp vợ chồng già một lý do để tiếp tục chống đỡ, bọn họ dùng tất cả số tiền đang có đi liên hệ, cuối cùng ba người cũng có thể vào gặp Vọng Niên.
Đám râu ria xồm xoàm trên mặt Vọng Niên khiến vẻ trẻ con vốn có xem ra đã mất đi ít nhiều, thay vào đó có chút tang thương. Thằng bé cuối cùng cũng đã lớn, đã lớn bằng cách này.
Tạ Vọng Niên để nước mắt và những lời dặn dò của bố mẹ vào tai này lại ra tai kia, kể từ giây phút nhìn thấy Cát Niên bước vào, cậu chỉ nhìn người chị ruột có chút xa lạ bằng ánh mắt run sợ.
Qua tấm song sắt, Cát Niên rụt rè đưa tay vuốt tóc Vọng Niên, cậu cúi đầu khóc, “Em không cố ý đâu chị.”
Cát Niên dịu dàng nói: “Chị biết, chị biết…”
Rồi cô bất ngờ nắm chặt lấy mái tóc còn chưa kịp cắt ngắn của Vọng Niên, rút từ trong túi bên áo một con dao nhỏ đã giấu từ trước khi ra khỏi cửa.
Cô điên cuồng đâm Vọng Niên, hệt như Vọng Niên đã từng đâm lên người Bình Phượng.
Cát Niên là một người tin vào số mệnh và chấp nhận số mệnh, cô đã gặp quá nhiều chuyện, cô quá ngoan quá hiền lành, cô luôn nghĩ “thôi, cứ vậy đi.” Nhưng ngay cả cô cũng đã đi đến cực hạn, hà cớ gì cả đời này cô phải bất bình thế này? Cô từ chối số mệnh này.
Nhát dao đầu tiên cô rạch lên bàn tay đang che đỡ của Tạ Vọng Niên, máu bắn lên mặt cô. Bình Phượng, Bình Phượng ngốc đến cực điểm, hôm đó cô còn chảy nhiều, chảy nhiều máu hơn nữa. Nhát dao thứ hai còn chưa vung xuống, Cát Niên đã bị hai cảnh sát giám hộ giữ chặt lấy, lúc bị dẫn đi cô mãn nguyện nhìn khuôn mặt thất thần của vợ chồng Tạ Mậu Hoa.
Cát Niên bình tĩnh nguyền rủa bọn họ: “Con gái các người là quân trộm cướp, con trai các người là quân giết người, các người đều nên xuống địa ngục.”
Tiếng khóc của Tạ Vọng Niên vang thấu bên tai mọi người, “Em không muốn giết cô ấy, em thật sự thích cô ấy…”
Cát Niên cho rằng mình sẽ phải ngồi tù một lần nữa, đối với cô cuộc sống bên trong và bên ngoài có lẽ cũng chẳng có gì khác biệt. Không có Bình Phượng, cũng chẳng còn ai hại cô phải làm thêm công trong tù rồi. Kết quả cô bị tạm giam chưa được bao lâu Hàn Thuật đã đến bảo lãnh cô ra.
Hai người cùng bước ra khỏi cửa lớn khu trại giam, thời tiết âm u mưa phùn vừa qua đi, ánh nắng rất chói mắt.
Hàn Thuật lại trở lại điệu bộ cười hì hì, “Lần sau còn gây chuyện anh không cứu em được nữa đâu.”
Dự cảm của Hàn Thuật đã đúng, ảnh nộp lên trên rồi cũng như đá chìm đại hải không một tin tức. Anh cũng không về được Viện Thành Nam, nghe nói bọn Lão Hồ sắp kết án, anh gần như đã quên Lão Hồ là một người tinh nhanh nhạy bén thế nào, còn Chánh án Hàn vẫn là Chánh án Hàn.
Mười ba tháng Giêng, Lâm Tĩnh, một người vừa là bạn vừa là đồng nghiệp của Hàn Thuật gọi anh ra ngoài uống rượu. Trước đây hai người thường chơi bời với nhau, nhưng từ khi Lâm Tĩnh có vợ và con trai hiếm khi còn hứng thú bầu bạn cùng loại cô gia quả nhân như anh.
Nói là uống rượu nhưng Lâm Tĩnh chỉ uống một ly rượu vang đỏ, mình Hàn Thuật uống hết loại này lại đến loại khác.
Rượu uống đ


The Soda Pop