Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

ơng. Tiếng còi chấm dứt trận đấu vừa dứt, hai đội tranh giành chức quán quân đến đỏ cả mắt được vụ xô xát kia châm ngòi nhanh chóng xông vào đánh lẫn nhau, trên sân vô cùng hỗn loạn.
“Sặc, cậu nói xem cậu ta trước giờ chưa từng thích đánh nhau, sao lại cứ đi gây ra lắm chuyện thế chứ?” Chu Tiểu Bắc nói với Đại Nựu. Cô nhìn Giang Nam bị hơn ba tên con trai ép ngã xuống đất, không chịu nổi nữa bèn gạt phăng mấy người trước mặt xông lên “chiến trường”, chạy thẳng đến chỗ Giang Nam, vừa đẩy vừa chửi mấy tên huých anh, kéo anh dậy khỏi đất.
Đến đây trọng tài và các giáo viên cũng đã xuất hiện, Chu Tiểu Bắc che cho Giang Nam, mắt hằm hằm nhìn về đối phương. Ở trường quan hệ của Chu Tiểu Bắc cực kỳ tốt, lại đều là dân chơi bóng với nhau, mấy tên con trai bên đội kia cô đều quen cả, một trong số đó thậm chí còn là bạn thân của cô, bọn họ sẽ không động thủ với Chu Tiểu Bắc. Lúc đó, ngay đến Đại Nựu cũng gần như cho rằng cao thủ “khí tông” như Chu Tiểu Bắc sẽ “phát công” cho đối phương vài đạp. Chu Tiểu Bắc không làm vậy, tính khí ngang bướng, hung hãn của cô không sao phát tiết nổi dưới cái nhìn của Giang Nam. Trên thực tế, cô đã bắt đầu hối hận đến mức chỉ muốn cho mình mấy cái tát, lần đầu quen nhau sao cô lại phải đạp cửa phòng thay đồ mà không thể dùng một phương thức romantic hơn nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt anh cơ chứ. Dù là kiểu đụng vào nhau rồi đầu đập đầu cúi xuống nhặt sách giống tiểu thuyết của Quỳnh Dao cô cũng có thể tiếp nhận.
Cô kiểm tra vết thương trên người Giang Nam, thậm chí đến một câu gào phẫn nộ “Thua rồi đánh người, còn là đàn ông con trai nữa không?!” đã được đối phương dự liệu trước cũng không thốt thành lời, cô chỉ kiềm chế nói: “Đừng đánh nữa được không?” rồi kéo Giang Nam ra khỏi sân bóng.
Cô nói đừng đánh nữa, thật sự cũng không còn ai đánh tiếp. Không phải vì một câu nói của Chu Tiểu Bắc có sức kinh động nhường nào mà vì mấy người hiểu cô đều đang bận mắt tròn mắt dẹt trước biểu hiện của Chu Tiểu Bắc, nào còn màng đến đánh đấm nữa.
Đại Nựu chứng kiến hết những cảnh kịch tính này, cuối cùng đã đưa ra một bình luận thêm nếm sinh động khiến Chu Tiểu Bắc suýt hộc máu, cô nói: “Coi như mình đã hiểu, Chu Tiểu Bắc ơi là Chu Tiểu Bắc, hóa ra đằng sau vẻ ngoài hung hãn của cậu còn ẩn giấu một trái tim thiếu nữ dịu dàng.”
Lời của Đại Nựu tuy khiến Chu Tiểu Bắc hận chỉ muốn bóp chết cô rồi tự sát nhưng lại chẳng sai chút nào, “trái tim thiếu nữ dịu dàng” của Chu Tiểu Bắc khiến cô không có cách nào hung hăng trước mặt Giang Nam.
Lúc đó cô cũng thấm thía nhận ra, mình thật sự đã thích Giang Nam rồi.
Hôm đó, ngày hè nóng nực dường như được thổi cơn gió xuân. Chu Tiểu Bắc cùng Giang Nam rời khỏi đám đông, đến một nơi tách biệt. Người bình thường mồm mép tép nhảy như cô bỗng nhiên chẳng nói được câu nào, cả người mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực. Rất lâu sau đó, cô mới nhìn người con trai có vết thương trên mặt trách móc: “Cậu ấy, đúng là vô dụng.”
Cuộc ẩu đả được kịp thời khống chế trước khi diễn biến nghiêm trọng nên giáo viên cũng chỉ coi đó như cuộc xung đột nhỏ giữa mấy nam sinh trên sân bóng, giáo huấn vài câu rồi cũng không đưa ra biện pháp xử lý nghiêm khắc nào. Buổi tối vừa may đúng dịp cuối tuần, lớp Chu Tiểu Bắc tổ chức ăn mừng chiến thắng tại một quán ăn nhỏ. Vết thương trên mặt của Giang Nam đã được xử lý qua, anh vừa là thành viên đội bóng, vừa là công thần ngày hôm nay nên đương nhiên được đám bạn chuốc cho không ít bia. Tửu lượng của anh rõ ràng không ổn, mới có vài cốc mà mặt đã đỏ bừng bừng, cuối cùng lảo đảo xiêu vẹo vào nhà vệ sinh, rất lâu sau vẫn chưa thấy quay lại.
Chu Tiểu Bắc đương nhiên thấy lo, mấy lần nhờ đám bạn trai thân thiết vào nhà vệ sinh xem anh có sao không. Cậu bạn đầu tiên trở ra, không sao, cậu ta chỉ ở trong đó nôn thốc nôn tháo thôi; cậu bạn thứ hai báo cáo lại với Chu Tiểu Bắc, là Giang Nam tự nói ở trong đó nghỉ một tí rồi ra; cậu bạn thứ ba dứt khoát nói Giang Nam đã không còn trong nhà vệ sinh nữa, không biết đã đi đâu nữa rồi. Chu Tiểu Bắc càng nghe càng cuống, không kìm nổi mắng mấy tên con trai chẳng được việc gì nên hồn, đến một người cũng không quản nổi. Đợi cô mắng xong, mấy người đó khều vai cô nói: “Xem cậu cuống kìa, đừng nóng với bọn mình thế chứ, có giỏi thì tự vào mà tìm, chẳng phải chỉ là nhà vệ sinh nam thôi sao? Chỗ nguy hiểm hơn không phải cậu chưa từng đến, có gì đáng sợ chứ?”
Chu Tiểu Bắc được di truyền công lực nghìn chén không say của mẹ, nhưng cô cũng từng nhìn thấy bộ dạng hùng hổ của bố sau khi uống say. Cô thật sự lo cho Giang Nam, hôm nay anh thắng lớn nhưng lại chẳng hề quá vui mừng, trên gương mặt dường như phảng phất tâm sự.
Đến khi cô gạt tay đám con trai đang khoác lên vai mình, ra khỏi phòng định đích thân đi tìm, đám bạn phía sau đều cùng ồ lên gào “Có công mài sắt có ngày nên kim”, xem ra tâm tư của Giang Nam cũng không công cốc, ngay đến Chu Tiểu Bắc thép luyện trăm năm như vậy mà cuối cùng cũng tan chảy rồi.
Đại Nựu lén lút giữ Chu Tiểu Bắc lại trước cửa phòng, cô bạn này đã uống đến


The Soda Pop