XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.

ng như không thể hiểu ngay câu nói vừa rồi.
“Đổi cách nói khác thì chúng tôi cho rằng Phi Minh có một khối u não, đây rất có thể là nguyên nhân chính dẫn đến bệnh động kinh của cô bé phát tác.”
Lúc này Cát Niên đã hiểu lời bác sĩ. Cô nhận ra mình lại mắc sai lầm một lần nữa, cũng như trước kia rất nhiều lần đối diện với sự sợ hãi, cô đều cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ, thực ra đều không phải.






Tuyệt vọng là chuyện tốt
Số mệnh như một bánh xe khổng lồ lăn qua mặt đất nát vụn, trước nay đều không cho người ta cơ hội chọn lựa, đương nhiên, ngoài việc chọn đần độn hay tỉnh táo. Nhưng sự khác biệt giữa hai lựa chọn này chẳng qua cũng chỉ là cách nào khổ sở hơn mà thôi, đối với kết quả chúng đều vô dụng như nhau.
Phi Minh biết tin vẫn chưa được xuất viện lại khóc lóc kêu gào một trận nữa, khóc đến cuối cùng không còn phát ra tiếng được nữa, khuôn mặt nhỏ tím lựng. Ầm ĩ một hồi đến bác sỹ, y tá cũng phải chạy lại, sợ cô bé quá kích động khiến bệnh tình chuyển biến xấu đành phải cho dùng thuốc một lần nữa, để cô bé khóc khàn giọng kiệt sức dần dần lịm ngủ.
Trong cả quá trình này Cát Niên trước sau chỉ đứng cách xa mấy mét đờ đẫn nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô không giúp gì được. Số mệnh như một bánh xe khổng lồ lăn qua mặt đất nát vụn, trước nay đều không cho người ta cơ hội chọn lựa, đương nhiên, ngoài việc chọn đần độn hay tỉnh táo. Nhưng sự khác biệt giữa hai lựa chọn này chẳng qua cũng chỉ là cách nào khổ sở hơn mà thôi, đối với kết quả chúng đều vô dụng như nhau.
Bác sĩ nói, trước mắt vẫn chưa thể chuẩn đoán được khối u trong não Phi Minh là lành tính hay ác tính, nhưng ít nhất có một điểm có thể khẳng định đó là khối u này đã tồn tại từ lâu trong não cô bé, thậm chí có thể là ngay từ lúc mới sinh, và có liên quan mật thiết với di truyền từ thế hệ trước. Về điểm này, bác sĩ đã năm lần bảy lượt hỏi han về bệnh sử gia đình Phi Minh, sau khi được Cát Niên cho biết bố đẻ cô bé thực ra cũng mắc bệnh động kinh bẩm sinh, bác sĩ lại càng chắc chắn thêm luận cứ này bởi động kinh chính là một trong những dấu hiệu điển hình trước khi u tế bào Glioblastoma trong não phát tác.
Cát Niên mở lòng bàn tay, một lần nữa nhìn lại đường chỉ tay của mình, nếu sự ra đi của anh là không thể tránh khỏi, vậy sự cô độc của cô đã được chủ định, điều này đối với một người tin vào số mệnh phải chăng sẽ dễ chịu hơn một chút?
Cát Niên nhớ lại mình từng đọc được một câu văn của Vu Vũ viết nguệch ngoạc trong vở toán: Sống rạng rỡ như hoa hạ, chết tịnh mỹ như lá thu. Vu Vũ không phải người giỏi văn hoa tu từ, Cát Niên từng đoán đây là một câu thơ của Thái Qua Nhĩ, hoặc do anh vô tình nhìn thấy ở đâu, thấy sâu sắc nên tiện tay chép lại vào vở. Câu văn ấy vừa hay lại khớp với giấc mộng hiệp khách anh từng mơ.
Nếu thật như vậy, đến nay nhìn lại, Cát Niên có chút ngưỡng mộ Vu Vũ, lúc sống có lẽ anh còn xa mới được rạng rỡ như hoa hạ, nhưng ít ra lúc cuối đời, chỉ trong nháy mắt, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng, hệt như cảnh thảm chiến trong tiểu thuyết võ hiệp, thanh gươm lóe sáng như vung lên đã thấy máu bắn trải năm bước. Còn hơn chán một vai phụ nào đó, bị chém đứt một cánh tay vẫn ôm di cố, miễn cưỡng thoi thóp chịu đựng hiện thực.
Chỉ có Phi Minh quá đáng thương. Đứa trẻ này chưa từng được hưởng sự quan tâm của số mệnh nhưng lại bắt buộc phải chịu đựng nỗi bất hạnh vượt quá mức chịu đựng của cô bé. Cát Niên nghĩ như vậy, lòng lại càng thấy buồn rầu.
“Con bé còn quá nhỏ, anh không thể đem nó đi được.” Cát Niên nói với Vu Vũ.
Chỉ có tiếng gió thổi qua những cành cây khô đáp lại cô… và cả tiếng bước chân rất nhẹ.
Cát Niên lập tức quay đầu lại nhìn quanh, lại là Hàn Thuật đang đứng trên bậc thềm phía sau cách cô mấy bước.
Cô không ngờ đã muộn thế này Hàn Thuật còn xuất hiện ở bện viện, nhưng từ thần sắc xen lẫn giữa kinh hoàng, đau đớn và xót xa của anh, Cát Niên hiểu mình không cần giải thích gì thêm, chắc hẳn anh đã nghe tin từ bác sĩ hoặc một y tá nào đó.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc quay lại thấy anh, Cát Niên vốn đã bình tĩnh mặc nhiên chấp nhận cơn ác mộng lại đột nhiên xúc động muốn khóc, có lẽ là do thất vọng, có lẽ là do sự đau khổ của anh làm tăng thêm cảm xúc chân thật của hiện thực tàn khốc này, có lẽ chỉ mình cô đứng trong gió quá lâu... cô vội vàng quay đầu lại bước qua anh trở lại phòng bệnh. May mắn sao, lần này Hàn Thuật yên lặng một cách kỳ lạ.
Lịch trị liệu của Phi Minh vào buổi sáng không nhiều, Cát Niên nhân thời gian rảnh tới cửa hàng đồ vải một chuyến, tìm gặp giám đốc, khó khăn lắm mới đưa ra được đơn xin thôi việc. Công việc này là nguồn thu nhập duy nhất của cô mấy năm nay, cũng từng là chiếc phao cứu mạng cô. Trong lúc cùng đường, chỉ có cửa hàng thu nạp cô, không để ý đến quá khứ của cô, thậm chí giám đốc còn cho cô giữ chức cửa hàng trưởng, vì vậy bấy lâu nay Cát Niên vẫn luôn hết lòng tận tụy với công việc, ngoài chăm sóc Phi Minh, mọi tâm tư cô đều dốc hết vào công việc này.
Bỏ việc đ