Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

lại, “Nói linh tinh gì thế?”
Đường Nghiệp gượng cười, “Anh nói, em đến anh thật sự rất vui.”
Cát Niên tìm được mấy quả trứng trong tủ lạnh nhà Đường Nghiệp, cô quấy lên rồi hấp cách thủy, lại lấy nửa bát gạo để nấu cháo. Đường Nghiệp cuộn tròn trên ghế sofa như thể đang ngủ.
Nước vừa sôi, một tiếng chuông xa lạ vang lên làm Cát Niên giật mình, cô nhớ lại lần trước gặp phải bà của Đường Nghiệp cũng ngay tại đây, lại ngờ rằng người mới rời đi lúc nãy đã quay lại, lòng thầm than khổ. Cô nhớ rõ ràng Đường Nghiệp từng nói nhà anh rất hiếm khi có người ngoài tới, nhưng dựa theo kinh nghiệm của cô, sự thật rõ ràng không phải vậy.
Tiếng chuông cửa lại vang lên dồn đập, Cát Niên không tiện tự ra mở, bèn đứng trước của bếp khẽ gọi Đường Nghiệp mấy tiếng, hình như anh đã lâu không yên ổn ngủ một giấc sâu, dù tư thế nằm trên sofa không dễ chịu gì nhưng vẫn ngủ rất say.
Thấy anh không có phản ứng gì, Cát Niên cũng chẳng còn cách nào khác, đành lau tay vào áo gilê, bước lại phía cửa, nhón chân nhìn qua mắt thần bên ngoài.
Chỉ mới nhìn qua đã đủ khiến cô kinh hoàng, cô bất giác lùi lại liền hai bước, dù vẫn biết còn được cánh cửa ngăn cách, mình nhìn thấy người ta chứ người ta không nhìn thấy mình nhưng cô vẫn cảm thấy mồ hôi lạnh toát sống lưng.
Đứng ngoài cửa có ba người đều mặc đồng phục, Cát Niên đã quá quen với bộ đồng phục xanh lam đậm cùng chiếc huy hiệu ẩn hiện trên ngực họ, Hàn Thuật mỗi lần tan làm đến thẳng bệnh viện đều mặc y như vậy. Nhưng đáng sợ nhất là, người đang một tay nhấn chuông một tay nghịch chìa khóa đứng gần cửa kia nhất, chẳng phải Hàn Thuật thì là ai?






Chiếc cốc giấy oan ức
Hàn Thuật dùng hai tay bưng chiếc cốc giấy, thực ra có lẽ cô đã biết anh ghét mùi của cốc giấy thế nào, nhưng cô không biết anh còn ghét hơn cảm giác thận trọng khi cầm cốc giấy - cầm nhẹ, chiếc cốc sẽ tuột khỏi tay, cầm chặt, nó lại biến dạng, nước tràn lênh láng, rốt cuộc phải làm thế nào mới đúng.
Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang lên, dù cách một tấm cửa, Cát Niên vẫn có thể tưởng tượng ra được vẻ cố chấp mang chút mất kiên nhẫn của Hàn Thuật lúc này. Cô quay đầu nhìn vào phòng khách, Đường Nghiệp dường như vẫn chưa tỉnh. Không lâu sau, tiếng chuông còn được xen lẫn bởi tiếng gõ cửa dồn dập theo quy luật, âm thanh này ngay lập tức phá tan chút hy vọng may mắn tồn tại mong manh trong lòng Cát Niên. Không biết vì lý do gì nhưng bọn họ vẫn kiên định tin rằng trong nhà có người.
Điện thoại kêu muốn nhấc máy, chuông cửa kêu muốn ra mở, đây dường như là một dạng bản năng của con người, nếu không sẽ suốt ruột không yên, nhưng Cát Niên thật không muốn tưởng tượng tiếp, nếu như trong khoảnh khắc cánh cửa này mở ra, nhìn thấy người đứng bên trong là cô, Hàn Thuật sẽ phản ứng như thế nào. Cô lờ mờ nghe nói tới rắc rối gần đây của Đường Nghiệp, cũng có thể đoán ra lần này Hàn Thuật tớ đây là vì công việc, đối với Đường Nghiệp chắc chắn không phải chuyện tốt gì, vì vậy cô càng sợ mình sẽ gây thêm phiền cho anh. Cuống cuồng không biết phải làm sao, Cát Niên bước vội lại ngồi xuống lay lay cánh tay Đường Nghiệp, khẽ giọng đánh thức anh.
Dường như Đường Nghiệp đã rơi vào một giấc ngủ rất sâu, anh mở mắt một lúc mới hiểu ra mình đang ở nơi nào. Nghe Cát Niên nói ngoài cửa có người của Viện Kiểm sát, xem ra anh cũng không quá bất ngờ, cố chống người đứng dậy, thấy sắc mặt hoảng sợ của cô thậm chí còn an ủi, “Em đừng lo, không có chuyện gì đâu.”
“Tôi làm gì thảnh thơi thế?”
“Em nói anh nghe, làm cách mạng cũng phải biết kết hợp lao động với nghỉ ngơi chứ.”
“Cậu thì biết cái gì, anh Hàn giờ là người đàn ông mẫu mực đấy, có tăng ca đến chín giờ cũng phải đi hẹn hò…”
Dường như Hàn Thuật bật cười nhưng cũng không phủ nhận, “Còn cái gì mà cậu không biết không?”
Tiếng anh ngay ngoài cửa, mấy người vẫn tiếp tục trò chuyện, nhưng trong lòng Cát Niên thực sự hiểu rõ cái gọi là “hẹn hò” ấy hầu như đều là ở bệnh viện.
Bọn họ tán chuyện vài câu rồi lại im lặng làm việc. Đột nhiên có giọng nói lớn bỗng kêu “a” một tiếng, nói: “Các anh đã kiểm tra phòng bếp chưa?” Cát Niên lập tức cứng đờ người, đến hơi thở cũng dường như dừng lại.
“Hình như chưa, Lão Hồ, anh không phải rất thích lục lọi tất cả các ngóc ngách sao?” Một người khác nói.
“Đúng thế, chuyện tìm được tiền mặt trong bô với thùng nước tôi đã gặp không chỉ một lần, có trời mới biết trong bếp giấu những thứ gì.”
“Không tìm được tiền mặt thì chí ít cũng tìm cho em cốc nước cái.”
Trong tiếng trêu chọc cười đùa của mấy nhân viên kiểm sát, cánh cửa nhà bếp cũng khẽ chuyển động, dù biết rõ trốn không nổi nữa, Cát Niên vẫn hít sâu một hơi, tim đã dâng lên tận họng.
Cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra, nửa người “Lão Hồ” bước vào. Có lẽ trước khi mở cửa phòng bếp anh ta hoàn toàn không ngờ tới bên trong lại có người, bỗng nhiên gặp Cát Niên đang nhìn thẳng về mình, anh ta bất giác giật nảy người, lùi lại một bước theo phản xạ, cánh cửa cũng vì thế đóng lại luôn.
B


XtGem Forum catalog