Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.
rồi, nhưng em vẫn còn anh mà.”
Rồi sau đó, anh nghe tiếng cô trống rỗng.
Cô hỏi: “Anh là ai chứ?”
Anh là ai? Hàn Thuật như bị dội một gáo nước lạnh. Anh đã từng muốn là người cả đời này sẽ đối tốt với cô, nhưng giờ đây anh không nhìn thấy người đó mà chỉ thấy một bản thân ngay đến chính anh cũng buồn nôn.
Mọi kích thích và dục vọng đều bị chôn vùi trong khoảnh khắc này như một đám khói đen, Hàn Thuật đổ sụp, chầm chậm phủ phục xuống cơ thể ướt đẫm của Cát Niên, không động đậy, im lìm như đã chết.
Cát Niên cũng không động đậy, hai người duy trì tư thế đó một lúc lâu, lâu đến đủ để hóa thành tro bụi.
Mệt, rất mệt. Dường như cả hai người đều đã ngủ, không biết lúc nào lại cùng tỉnh dậy. Thế giới bên ngoài cửa sổ đã yên tĩnh trở lại.
Từ náo nhiệt đến lặng ngắt, như đã cách cả một thời đại, trời vẫn chưa sáng.
Hàn Thuật lật người lại, nằm ngửa trên giường.
“Em hận anh lắm phải không?” Anh thẫn thờ, như đang nói chuyện với trần nhà.
Anh cứ ngỡ Cát Niên như trước đây sẽ không trả lời câu hỏi này, không ngờ, một lúc sau cô đáp lại một tiếng rất mơ hồ.
“Ờ.”
“Anh cũng không biết tại sao lại gây ra chuyện thế này, như thể bị ma nhập, chẳng làm chủ nổi bản thân. Nhưng giờ có nói gì cũng vô dụng, nếu em thật sự hận anh đến vậy, ngày mai em muốn ra sao cũng được, thế nào anh cũng nhận. Nhưng anh chỉ mong em có thể nói cho anh biết, trong lòng em, rốt cuộc anh là ai?”
Cát Niên đau khổ nhận ra mình cũng đang suy nghĩ về câu hỏi này, anh là ai? Đối với cô, Hàn Thuật là thế nào? Anh là kẻ độc ác có thể chết đi cả trăm lần, là kẻ trơ tráo mặt dày, là tên khốn xuất hiện trong suốt tuổi thanh xuân của cô, là người khách nhìn ngó số mệnh của cô, là người phá cửa bước vào thế giới đóng bụi cô đang sống, vạch trần sự yên tĩnh của cô chỉ là vì cô đơn.
Anh không phải người yêu của cô, cũng không phải khách qua đường.
Có lúc cô thà coi anh cùng loại với Lâm Hằng Quý, nhưng cô cũng biết, anh không phải Lâm Hằng Quý.
Cát Niên chưa từng nghĩ sẽ yêu Hàn Thuật, nhưng tất cả những ký ức thầm kín của cô đều liên quan đến anh. Mười một năm trước, anh ở bên cô, thanh xuân như hạt đậu khấu ráp sần, mười một năm sau, những gì đã qua chỉ như mới đêm hôm trước, bên cạnh cô lại vẫn là anh. Ai nhìn thấu nổi sự bí ẩn của số phận?
“Có lẽ em cũng biết tấm lòng anh dành cho em đã bắt đầu từ rất lâu trước đây. Anh không biết nên đối với em thế nào mới phải, cũng đã làm rất nhiều chuyện đến nay vẫn còn hối hận. Anh hối hận không thể bớt kiêu ngạo mà bày tỏ với em, anh hối hận hôm đó đã cùng em đến nghĩa trang liệt sĩ, có lẽ anh nên để em và Vu Vũ đi, hối hận sau khi xảy ra chuyện đã tin mẹ nuôi anh, anh thật ngây thơ, cứ ngỡ bà có thể khiến mọi chuyện trở nên tốt đẹp, rồi hai chúng ta sẽ có thể ở cùng nhau, càng hối hận lúc đó đã không có gan đứng ra nhận tội. Anh đã nằm mơ không dưới trăm lần để bù đắp những thiếu sót đáng tiếc ấy, nhưng vô dụng, chỉ có thể là mơ. Anh hối hận nhất vẫn là vì quá sợ hãi ngay đến vào thăm em cũng không dám, không làm gì trong suốt mười một năm nay… Nhưng chỉ duy nhất có một chuyện anh không hối hận, nói ra em muốn nghĩ thế nào cũng được, có lẽ anh thật sự là một thằng cà chớn chết không biết nhục, anh duy nhất không hề hối hận đêm đó, trong căn nhà nghỉ nhỏ ấy, anh và em… Anh biết chuyện đó không vẻ vang, chuyện đó là sai, nhưng anh không hề hối hận.”
Cát Niên rất khó nhớ lại những tình tiết đêm hôm đó, cô đột nhiên nhận ra mình hoàn toàn trái ngược với Hàn Thuật, cô thường nhớ lại những ác mộng nối gót ập đến sau khi trời sáng, bao năm sau vẫn tự lý giải từng chuyện, chỉ duy có đêm đó, cô rất ít khi nhớ lại, thậm chí là cố ý trốn tránh, như thể đó là một đoạn ký ức bị ngắt quãng.
“Em nói xem, nếu như đêm đó, anh đưa em về nhà, hoặc giả chúng ta không gặp nhau, bây giờ sẽ thế nào?” Hàn Thuật hỏi một câu hỏi nực cười.
Có thể cô sẽ tìm thấy Vu Vũ, thật sự giết chết Lâm Hằng Quý, cũng có thể sẽ tránh xa tất cả, nhìn Vu Vũ vào tù, đợi anh, hoặc cuối cùng gặp một người đàn ông khác, thuận lợi sống một đời. “Nếu như” là thứ có khả năng vô hạn, cũng là một thứ hoàn toàn chẳng có khả năng.
Cát Niên nói: “Không biết. Bất kể sống ra sao, thế nào cũng là một đời.”
Hai người mỗi người ôm một góc chăn, nằm trên chiếc giường bừa bộn, không biết cảnh này hoang đường nhường nào, cô có thể đánh anh, chửi anh, đuổi anh, dù sao làm gì cũng được, chứ không phải tiến hành một cuộc đối thoại thẳng thắn nhất kể từ khi hai người quen biết trong lúc không thích hợp nhất thế này.
Có lẽ cả hai đều cảm thấy quá mệt mỏi, cả cơ thể lẫn tâm hồn, mệt mỏi đến không còn sức lực để tiếp nhận bất cứ tình tiết kịch tính mạnh nào nữa. Thế rồi, hai người lại tiếp tục hoang đường thiêm thiếp ngủ.
Trước khi ý thức cuối cùng biến mất, người vẫn luôn kiên định tin theo chủ nghĩa duy vật như Hàn Thuật nhìn quanh gian phòng tối om, hướng về một góc tối vô hình, lòng thầm nói câu: “Xin lỗi.”
Điều “nếu như” vỡ vụn
.Thự