Tác giả: Ngũ Mỹ Trân
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 134855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/855 lượt.
i Lam đã phải chịu ấm ức, nhưng tôi nghĩ, hành vi của Diệc Quang không nghiêm trọng đến mức bạn phải cảm thấy thất vọng về cái gọi là lòng người, công bằng và chính nghĩa đâu. Đó chẳng qua chỉ là những hành vi đố kị trẻ con của thanh thiếu niên mà thôi. Đúng, bầu cử là một việc rất nghiêm túc, tuy nhiên lại có một số người không coi đây là một chuyện quan trọng, đáng phải lưu tâm. Chính vì thế Hải Lam không cần thiết phải quá coi trọng cái kết quả không chính xác kia. Với một vở kịch đã được dựng sẵn như vậy, bạn cần gì phải giữ mãi ấm ức trong lòng.
Làm “lãnh đạo lớp” đã lâu, mặc dù Hải Lam rất xứng đáng với chức vụ của mình, nhưng tại sao bạn không nhân cơ hội bị “mất chức” này thể thể nghiệm đôi chút về cuộc sống của “thường dân”; đó cũng là những kinh nghiệm quý báu trong đời người đấy bạn ạ!
Bạn đã đọc “Nhật ký Đặng Tiểu Bình” chưa? Mặc dù cuộc đời chìm nổi, số phận long đong, nhưng cuối cùng, ông vẫn trở thành linh hồn của dân tộc Trung Hoa. Nếu như Hải Lam tương lai có thể trở thành một vĩ nhân, vậy thì một tấm lòng rộng mở và một tầm nhìn xa, vậy thì một tấm lòng rộng mở và một tầm nhìn xa chính là những điều kiện thiết yếu mà bạn cần phải tu dưỡng ngay từ bây giờ đấy!
Chị Tôi
Diên Cán, nam, mười bảy tuổi, học sinh cấp ba.
Nhà tôi ở một vùng quê nghèo khổ. Ngay từ khi tôi hiểu chuyện, cái nghèo đã như một lưỡi kiếm sắc nhọn treo lơ lửng trên đầu tôi. Tôi không có chút ấn tượng gì về mẹ, bởi sau khi sinh tôi, mẹ đã qua đời do bị nhiễm trùng. Có thể nói, mẹ đã dùng sinh mạng của mình để đổi lấy cuộc sống cho tôi. Bố tôi thường than thở rằng, nếu lúc đó mà có tiền đưa mẹ tôi đến bệnh viện thành phố thì mẹ tôi đã không phải chết. Bố tôi vì thế mà luôn cảm thấy rất day dứt. Mỗi lần như vậy, chị gái tôi lại nói: “Thôi, bố đừng nói nữa!”. Chị tôi lớn hơn tôi năm tuổi, nhưng trông đã chững chạc, người lớn chẳng khác gì một người mẹ. Thực ra, tôi lớn lên là nhờ bàn tay chăm sóc của chị. Trong mắt tôi, chị giống như một người mẹ ân cần.
Chị tôi rất đanh đá, nhưng lại khá đảm đang, trái ngược hoàn toàn với tính chậm chạp của bố. Mọi người đều nói chị tôi rất giống mẹ. Chị tôi quyết định nghỉ học giữa chừng. Thầy giáo đến tận nhà khuyên nhủ chị nhưng chị lạnh lùng từ chối, nói phải ở nhà chăm lo cho gia đình. Mặc dù lớn hơn tôi ít tuổi, nhưng trông chị chẳng khác gì một người phụ nữ trưởng thành; trên khuôn mặt gầy gò của chị đã hằn lên một vài nếp nhăn. Chị nói với tôi, chị phải kiếm tiền cho em đi học; em là con trai, là hy vọng của nhà ta. Chị nhất định phải nuôi em ăn học tử tế. Năm đó tôi mới bốn tuổi, nhưng những gì mà chị nói với tôi đã in sâu trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.
Năm tôi lên năm tuổi, chị dắt tay tôi đến giao cho cô giáo dạy tiểu học, chị còn không quên nhắc cô giáo phải quản lý tôi thật nghiêm khắc. Tôi luôn ghi nhớ từng lời chị dặn, học hành rất chăm chỉ, khiến cho cô giáo rất hài lòng và thường xuyên khen ngợi tôi trước lớp. Cứ mỗi lần thi xong, nhìn thấy bảng kết quả học tập của tôi, chị lại nở một nụ cười mãn nguyện, nụ cười đó tôi khó lòng nhìn thấy được hằng ngày. Vì thế tôi đã biến cái khát vọng được nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của chị thành động lực học tập cho chính mình.
Câu chuyện của Diêu Cán thật cảm động. Tôi biết ở nông thôn, vẫn còn rất nhiều người chị đảm đang, sẵn sàng hy sinh tương lai, thậm chí cả tính mạng của mình vì những người thân yêu. Đúng là Diêu Cán nên sớm xin trợ giúp từ các thầy cô giáo của mình. Tuy nhiên, do trước mặt chị mình, Diêu Cán chưa giành được cảm giác độc lập và tự tin nên mới xảy ra những mất mát to lớn hiện nay.
Mặc dù tôi biết rằng sự ra đi của chị gái mãi mãi sẽ là nỗi đau đớn nhất trong cuộc đời Diêu Cán, nhưng tôi vẫn cảm thấy vui mừng khi biết cậu đã hoàn thành được tâm nguyện của chị mình. Chị Diêu Cán đã dùng cuộc đời ngắn ngủi của mình để thể hiện hết vẻ đẹp của đức hy sinh, sự lương thiện trong trái tim mỗi con người. Tôi tin rằng, rồi đây Diêu Cán cũng sẽ đem tình yêu cao cả mà người chị gái đã giành cho mình để gieo mầm yêu thương với những người xung quanh trên con đường đời còn dài trước mặt. Đây chính là kho báu tinh thần quý giá mà chị gái đã để lại cho Diêu Cán.
CHẠY TRỐN TÌNH YÊU CỦA THẦY.
Vương Vi, nữ, mười lăm tuổi, học sinh cấp hai.
Tôi là một cô bé mười lăm tuổi có thành tích học tập môn toán rất xuất sắc. Từ lúc đi học cho đến giờ, tôi luôn là cán sự môn toán của lớp. Bây giờ tôi đang học lớp chín, chẳng mấy chốc tôi sẽ phải trải qua kì thi hết cấp, vì thế toàn bộ tinh thần và sức lực của tôi đều dành hết cho việc học. Thế nhưng kể từ khi chuyện đó xảy ra, tôi cảm thấy sự tập trung của mình biến đâu mất. Tôi rất sợ thành tích học tập của mình sẽ sa sút, bởi vì chẳng bao lâu nữa tôi sẽ phải trải qua kì thi hết cấp, bước ngoặt lớn lao của đời người. Tôi rất lo lắng, không biết phải nói chuyện này với ai!
Sự việc là thế này. Hôm đó, sau khi tan học, tôi đi thu vở bài tập toán của các bạn trong lớp rồi mang đế