Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
Để em ở cạnh anh được không? Em sẵn lòng đợi anh, cho dù bao lâu đi chăng nữa…”
Mạt Mạt đóng bức thư lại, nằm sấp trên bàn, vùi đầu vào khuỷu tay.
Thảo nào dạo này anh lạnh nhạt với cô như vậy, không phải anh vội tốt nghiệp, mà là… Anh lại yêu một cô gái khác.
Cái chữ “lại” làm cô có chút lạnh, lạnh giống hồi chín tuổi ăn sạch năm ly kem.
Anh không còn yêu Vi, bởi vì Vi không có tâm hồn đáng để anh yêu. Anh cũng không yêu cô, bởi vì cô không có cơ thể để anh yêu.
Anh gặp được một cô gái hoàn mỹ…
Mạt Mạt lặng lẽ ra khỏi phòng, sắc trời ảm đạm, sóng biển cũng tối tăm…
Trong quán bar, Mạt Mạt ngồi tại một vị trí sát bên cửa sổ, trên bàn bày một loạt ly thủy tinh trống rỗng, cô còn đang thưởng thức từng miếng từng miếng trong ly kem thứ năm trước mặt. Đây là loại kem ly cô thích nhất trong bar, “Phấn hồng giai nhân”. Nói nó là kem ly, không bằng nói nó là một loại mùi vị rất đặc biệt, tầng trên cùng là lớp kem sữa màu trắng, ngọt đến mức phát ngấy, tầng giữa là kem dâu tây, tầng cuối cùng là một lớp rượu vang mỏng… Màu sắc trong ly quá độ dần từ màu trắng đến màu hồng; mùi vị cũng chuyển từ hương sữa, chua chua ngọt ngọt, dần dần sang đến vị đắng, nhất là miếng cuối cùng, miệng thấy thật cay, càng hồi vị càng thấy đắng chát…
Lại ăn xong một ly…
Biết rằng ăn đến cuối cùng vẫn nếm phải vị đắng, Mạt Mạt có lẽ chỉ muốn thêm một chút kem ngọt khiến cô quên đi vị đắng chát. Cô cọ xát hai bàn tay đông cứng với nhau, nói với nhân viên phục vụ. “Cho thêm một suất nữa!”
Lại một suất “Phấn hồng giai nhân” được bê lên, cô liếm bờ môi tê rần, chẳng hề mảy may thấy lạnh, chỉ thấy trong miệng rất đắng.
Thành ngồi xuống ngay vị trí đối diện Mạt Mạt, cô không nói chuyện với anh ta.
Cô nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, lại nhìn xuống đồng hồ đeo tay, trầm tư thật lâu, mới hỏi Thành: “Thành, giả sử người nhà anh ép anh lấy một cô gái anh không yêu, anh có cam lòng không?”
“Người anh không yêu, anh tuyệt đối sẽ không lấy.”
Mạt Mạt cau chặt mày, vẻ mặt hoảng hốt: “Đáng tiếc anh ấy chẳng phải là anh…”
“Anh ấy? Chồng chưa cưới của em?”
“Ừ! Anh ấy đã làm cho tôi rất nhiều chuyện mà anh không muốn làm, nhiều đến nỗi tôi không đếm nổi… Tôi cảm thấy tôi rất ích kỷ, tôi biết rõ anh ấy không yêu tôi, trong mắt anh ấy tôi vĩnh viễn là một đứa trẻ không hiểu chuyện, tôi còn dính lấy anh ấy, không để cho anh ấy có cơ hội xả hơi.”
“…” Thành im lặng nghe cô nói.
“Anh biết không? Cô gái hôm qua gặp ở Thiên đường & Địa ngục tên là Vi, là bạn gái cũ của An Nặc Hàn. Cô ấy vốn có thể lấy anh ấy, nhưng là tôi đã đoạt mất hạnh phúc của Vi, đẩy cô ấy từ trên thiên đường xuống địa ngục.” Hai bàn tay Mạt Mạt che lại khuôn mặt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống: “Thành, tôi thật sự không nghĩ tới kết cục sẽ như thế. Tôi cho rằng cái gì Vi cũng có, cô ấy có tình yêu của anh, có hứa hẹn của anh, tôi chỉ muốn chia bớt một chút hạnh phúc của cô ấy, tôi không tham lam, một chút là đủ rồi! Chỉ cần có thể để tôi ở bên cạnh anh, khi nhớ đến anh có thể nhìn thấy anh, nghe thấy giọng nói của anh, tôi đã rất thỏa mãn…”
Tâm tình của Thành hơi chấn động khác thường, cắt lời cô: “Tình cảm không thể chia xẻ.”
“Tôi hiểu! Nhưng anh biết không, anh ấy yêu Vi, anh ấy hứa hẹn với Vi rằng đợi tôi lớn, anh ấy sẽ cưới cô ấy. Ban ngày bọn nọ cùng nhau lên lớp, buổi tối tâm sự với nhau trong điện thoại… Những ngày như thế, tôi nằm mơ đều có thể mơ đến cười tỉnh lại… Thế nhưng, những giấc mơ đẹp như thế tôi rất ít khi mơ tới. Trong giấc mơ của tôi, An Nặc Hàn đều yêu một cô gái khác, đều cười áy náy nói với tôi: ‘Xin lỗi, em là trẻ con, anh không có cách nào yêu em!” mỗi lần tỉnh lại từ trong mơ, tôi đều cảm thấy rất may mắn, may vì đó chỉ là một giấc mơ.”
Kem trong ly tan dần, hòa vào với rượu vang, cũng hòa trong nước mắt của cô.
Thành khép lại đôi mắt ánh vàng, nặng nề lắc đầu: “Em còn muốn lừa người dối mình như thế này đến khi nào?”
“Hiện tại…” Mạt Mạt cắn răng, đôi môi run run nói: “Tôi từ bỏ! Anh ấy muốn yêu ai thì để anh ấy yêu đi, anh ấy muốn rời đi thì cứ để anh ấy đi thôi… Không có anh ấy, tôi vẫn có thể sống rất tốt!”
Cô đã nghĩ thông suốt, thật sự đã nghĩ thông.
Thế giới này không phải chỉ có tình yêu, còn có tình thân, còn có tình bạn.
Không thể lấy anh, thì làm em gái anh cũng được, có thể nhìn thấy anh hạnh phúc bên cô gái anh yêu, có thể trông thấy anh vui sướng làm lễ kết hôn, có thể làm mẹ nuôi của con anh, thật thương yêu đứa bé.
Đợi đến khi hai gia định họ hợp lại với nhau, cũng có thể tiếp tục cùng nhau sống dưới một mái hiên, giống bố mẹ của hai người vậy.
Cuộc sống như thế không phải cũng rất đẹp sao?
Có đôi khi, lùi một bước, mới có thể để cho chính mình và người khác có khoảng trời vùng vẫy tung bay.
“Đúng vậy, không có anh ta, em vẫn còn có anh.” Thành thấy cô không nói gì, anh liền thở dài.
Mạt mạt nhìn Thành đối diện, đôi mắt vàng mê hoặc cô.
Cô nghĩ: Nếu không thể lấy An Nặc Hàn, không t