Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
bà lại càng ngày càng xinh đẹp, càng ngày càng ý vị.
Hàn Trạc Thần ôm bà từ sau lưng, cánh tay ôm trọn lấy eo gầy của bà, thành thạo gỡ từng chiếc cúc trên áo. Tay ông mê mải luôn vào trong tây phục mong manh của bà, cảm nhận nước da mịn màng co dãn.
Những lúc như này, chỉ có ôm lấy cơ thể ấm áp của bà mới có thể khiến tâm trạng ông bình tĩnh lại.
Quần áo mỏng manh rơi xuống, ông ôm chặt cơ thể nóng như lửa trong lòng, hít vào hương vị trên người bà, hôn lên từng tấc da tấc thịt mà ông đã quen thuộc.
Cảm giác được bà nghênh hợp, Hàn Trạc Thần ôm lấy bà, đi vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt bà xuống giường.
Làn da trần trụi tiếp xúc với nhau, xác cảm mịn màng đưa kích tình lên tới đỉnh điểm. Ông tách hai chân của bà ra, từ từ tiến vào…
Cho dù đã từng vô số lần chiếm giữ cơ thể này, ông vẫn cẩn thận mà che chở như những ngày xưa cũ.
Trong phòng tình dục cứ để tự do buông thả, một đêm duy trì dục vọng không ngừng…
Người phụ nữ dưới thân càng lúc càng mềm mại, tiếng rên ngắt quãng dần dần dày đặc hơn, ánh sáng kiều diễm di chuyển trên chiếc giường đang lay động cực nhanh. Ông hoàn toàn say đắm, đôi tay giữ lấy chiếc eo gần như đã mềm hoàn toàn của bà, tùy ý ôm trọng người vợ của ông.
Trọn cả một đêm, sóng biển nhấp nhô trên tảng đá ngầm, nặng nề va chạm…
“Thần…” Bà gọi ông trong mê loạn, cơ thể dính nhớp mồ hôi thẳng tắp, sự sung sướng của ông cũng lên tới đỉnh điểm, cuối cùng cũng bắn vào cơ thể bà, thế giới tựa như nổ tung, tan thành mảnh vụn.
“Thần…” Tiếng gọi của bà, sự vuốt ve của bà, khiến thần kinh căng thẳng của ông từ từ được thả lỏng.
“Thiên Thiên!” Ông mệt mỏi ghé người trên cơ thể bà, mười ngón tay đan chặt với nhau, chầm chậm điều hòa hô hấp.
Tay bà nắm chặt tay ông, dịu dàng nói: “Em biết anh rất thích Tiểu An. Nhưng cho dù Tiểu An có tốt cuối cùng vẫn là con trai của An Dĩ Phong, không phải của chúng ta.”
“Ừ.”
“Không bằng, em sinh cho anh một đứa con trai nhé.”
Nhắc tới chuyện này, Hàn Trạc Thần lại nhớ đến cảnh tượng bà khó sinh suýt nữa chết đi, khoảnh khắc đấy ông thật sự tuyệt vọng, thế giới phảng phất như không còn có gì đáng giá để ông lưu lại nữa.
“Không được! Tuyệt đối không được!”
Câu trả lời của ông hơn mười năm nay không hề cho phép bàn tới, ngay cả sự cương quyết trong giọng nói cũng chẳng thay đổi chút nào.
Ông làm sao không muốn một đứa con trai…
Để thừa kế huyết thống của ông, thực hiện giấc mơ của ông!
An Nặc Hàn lúc này đang ở trên máy bay từ Australia đến Anh Quốc. Anh nhắm mặt lại, mệt mỏi ngồi dựa vào ghế, cảm giác như trước nay chưa bao giờ mệt mỏi như thế.
Khi anh nhìn thấy Mạt Mạt dùng tính mạng của bản thân bảo vệ một người con trai khác, khi anh nghe thấy Mạt Mạt nói ra:
“Con không muốn! Một chút cũng không muốn… Trước đây con còn nhỏ, không hiểu biết. Hiện nay con đã trưởng thành rồi, con hiểu rõ cái gì mới là cái con muốn.”, anh rất muốn hỏi cô:
Khi cô bảy tuổi, người khác chế nhạo cô không gả đi được, vì sao cô không nói như vậy?
Khi cô cầu nguyện với sao băng, vì sao không nói như vậy?
Khi anh nói trong điện thoại rằng muốn cưới cô, vì sao cô không nói như vậy?
Nhiều năm như vậy, cô lớn lên từng ngày, phương pháp massage của cô ấy càng lúc càng tốt, nhưng hơi sức lại chẳng hề thay đổi, vẫn yếu ớt như vậy…
Những thứ con người nắm giữ được thật rất nhiều, nhưng lại luôn luôn quên mất bản thân mình đang nắm giữ cái gì.
Đợi đến một ngày, anh mọi thứ của bản thân mình đề bị người ta đào khoét trống rỗng, anh mới ý thức được trái tim anh không biết thất lạc từ lúc nào, ở nơi đâu.
Là khi vừa mới nghe thấy cô ấy say mê hát lên bài hát kia?
Là vào ngày hôm qua, nụ hôn kích động môi lưỡi dây dưa?
Là tại lần đầu tiên xa cách tại sân bay?
Hay là, tại lần đầu tiên anh nghe thấy giọng hát của cô…
Anh không tìm được đáp án.
Biết đâu, có lẽ lại là từ rất lâu rất lâu trước đấy rồi.
Là khi… dưới ánh nắng hè chói chang, anh đánh tennis, cô đầu đầy mồ hôi chạy nhặt bóng giúp anh…
Là khi… trong đêm tối hiu quạnh, anh xem bóng đá, cô cố chống đỡ cơn buồn ngủ mà ngồi xem cùng anh…
Thật là, là lúc nào cũng không quan trọng, quan trọng là anh nhận ra đã quá muộn rồi.
***
An Nặc Hàn vừa mới xuống máy may, khởi động điện thoại, ngón tay theo thói quen bấm quay số nhanh “1″. trong điện thoại truyền đến âm thanh nhắc nhở bằng tiếng Anh, nói cho anh biết thuê bao số máy anh vừa gọi đã tắt máy.
Anh mới nhớ tới điện thoại của Mạt Mạt đã bị anh quăng vỡ nát.
Anh gọi điện về cho gia đình, báo đến nơi bình an, sau lại nhận được cuộc gọi của một người bạn, Trịnh Huyền.
“Đoán chắc rằng bây giờ cậu vừa xuống máy bay, nhanh về đi, tất cả mọi người tới rồi, đợi một mình cậu thôi đấy.” Trịnh Huyền ở đầu dây bên kia rất ầm ĩ.
Tới gần tốt nghiệp, rất nhiều lưu học sinh đều đặt trước vé máy bay về nước, trước khi đi mọi người muốn tụ tập một lần, quyết định đến nhà Trịnh Huyền làm sủi cảo.
Thế nên hôm nay An N