XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Em Lớn Được Không ?

Chờ Em Lớn Được Không ?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

“Chúc mừng em, lại trưởng thành thêm một tuổi!”
“Anh Tiểu An, anh lại giúp em cắm thêm vài cây nữa đi!” Cô chớp chớp đôi mắt to tròn hồn nhiên nói.
“Nếu cắm nhiều nến hơn, ước nguyện sẽ không linh.”
“Vậy thì thôi!”
Cô ghé sát vào chiếc bánh gateaux, vừa định thổi nến chợt thấy cổ tay mát lạnh. Cô tò mò cúi đầu xuống, An Nặc Hàn đã đeo vào cổ tay cô một chiếc đồng hồ đeo tay. Kiểu dáng của chiếc đồng hồ này chỉ là hình tròn phổ thông, không đính bất cứ thứ gì đáng yêu, cũng không có hoa văn đẹp đẽ. Dây đồng hồ làm bằng thép nguyên chất, mặt đồng hồ màu xanh ngọc, mười hai múi giờ được nạm bằng những hạt kim cương nhỏ, dưới ánh nến, ánh sáng của kim cương thật chói lòa, hơi hơi có chút tầm thường. Điểm duy nhất được coi là đặc biệt của chiếc đồng hồ này là nó không có kim giây, còn mỗi một kim phút đều có một hoa văn hình tim đang đập.
Thấy phản ứng của cô vô cùng bình tĩnh, An Nặc Hàn hói: “Không thích à?”
“Không phải.” Anh tặng cái gì cô cũng đều thích, cho dù có là quà tặng bình thường thế nào đi chăng nữa.
An Nặc Hàn đưa tay đến cổ tay áo sơ mi, cởi bỏ nút tay áo. “Anh…”
“Nến sắp tắt rồi, mau thổi đi thôi.” Mọi người giục nói.
Mạt Mạt nhắm mắt lại, hay tay tạo thành hình chữ thập chắp trước ngực, trong lòng thốt ra nguyện vọng như trong sinh nhật hàng năm của cô. “Con hy vọng lớn nhanh một chút.”
Sau đó, nhắm chuẩn những ngọn nến, thổi một hơi…
Cô đã trải ngày sinh nhật mười lăm tuổi trong sự chúc mừng ngọt ngào nhất như thế.

Buổi chiều hôm sau, An Nặc Hàn ngồi trước máy tính nghiên cứu mấy câu văn khó hiểu. Mạt Mạt nằm nhoài trên bàn học của anh, cẩn thận bỏ tấm ảnh được chụp trong bữa cơm sinh nhật vào quyển album. Trong bức ảnh chụp, An Nhặc Hàn hôn nhẹ lên trán cô, đôi môi…
Mạt Mạt lén nâng mắt, nhìn về phía môi anh, nụ hôn hôm qua lại quay về, sống lại trong đầu cô, trái tim cô bỗng nhiên đập gia tốc, mạch máu có chút co lại, đau đớn.
An Nặc Hàn quan sang nhìn cô đang đờ đẫn. “Có chuyện gì muốn nói sao?”
“Hả?” Cô sờ khóe miệng, may mà không có nước miếng chảy xuống. “Ngày mai anh lại phải đi à?”
Vẻ mặt của anh hơi khó xử. “Anh còn có việc, không thể lần lữa thêm nữa.”
“À!”
Thấy vẻ mặt cô không muốn, An Nặc Hàn xoa xoa mặt cô. “Không nỡ để anh đi hả?”
“Vâng!”
“Anh sẽ trở về sớm thôi…”
“Khi nào?”
“Đinh! Đinh! Đinh!” Máy tính vang vang lên một âm báo nhắc nhở có thư.
An Nặc Hàn tiện hay ấn vào phím nhận, bức thư tự động mở ra, trên màn hình máy tinh xuất hiện một bức ảnh, cô tò mò đến gần nhìn.
Mạt mạt thật hy vọng bản thân là một người mù, như vậy có thể không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, đáng tiếc cô không phải…
Cô thấy rõ cảnh tượng trên tấm ảnh, An Nặc Hàn và một cô gái ngồi bên nhau trên một chiếc ghế trong vườn hoa, cô ấy dựa vào người anh…
Cô còn chưa kịp thấy rõ, An Nặc Hàn đã nhanh chóng đóng lại, thấp giọng rủa một tiếng: “Fuck!”
Anh lại chửi bậy, có thể thấy được tức giận bao nhiêu.
Mạt Mạt cười cười, rồi lại cười cười.
Không có nước mắt, cũng không có đau lòng, đáy lòng cô cực kỳ bình lặng, bình lặng tựa như đã chết vậy…
“Cô ấy là đàn em của anh, bọn anh không có gì hết, chỉ là quan hệ bạn bè bình thường thôi.” An Nặc Hàn giải thích với cô.
“Ừ, em biết, em sẽ không hiểu lầm.”
Cô đương nhiên sẽ không hiểu lầm, cô tuy nhỏ, nhưng cô cũng không ngu ngốc. Một nam một nữ trong vườn hoa dựa sát vào nhau như thế, không phải là nói yêu đương thì chẳng lẽ là thảo luận chuyện học tập?
Anh còn muốn giải thích thêm, điện thoại di động bỗng reo.
Anh tiếp điện thoại, hét to: “Cậu làm cái gì?”
Trong điện thoại truyền đến tiếng cười của một chàng trai: “Không liên quan đến tôi, có người lan truyền nó trên mạng đấy! Tôi có lòng chuyển cho cậu xem thôi!”
Trên mặt An Nặc Hàn chỉ có tức giận. “Không phải tôi đã từng nói với cậu đừng nhiều chuyện à, cậu…”
Người trong điện thoại vẫn dửng dưng như không. “Ha ha? Lúc này nhân chứng vật chứng đểu đủ cả, xem cậu chối cãi đường nào! Người ta ở bên cậu không danh không phận lâu như vậy, cậu cũng thật là…”
An Nặc Hàn che điện thoại, đi vào trong phòng đọc sách, đóng cửa lại.
Mạt Mạt do dự một chút, lại mở hòm thư của anh ra, bấm mở bức ảnh.
Lúc này đây, cô xem rất cẩn thận.
Trong vườn hoa vắng vẻ, An Nặc Hàn và một cô gái ngồi trên ghế. Cô gái rất đẹp, là loại đẹp của tri thức, nhã nhặn, cô ấy đang nhắm mắt tựa trên vai An Nặc Hàn, bên má vẫn còn đọng nước mắt chưa khô. Trong tay anh cầm chiếc áo màu xanh vừa mới cởi, định khoác lên vai cô ấy.
Không thể nghi ngờ đó là biểu lộ sự săn sóc và yêu thương.
Mạt Mạt đóng lại bức ảnh, phát hiện trong hòm thư đến có rất ít thư, đều là những thông tin quan trọng. Cô di chuột đến thùng rác, nhấn một cái.
Thùng rác của anh có rất nhiều thư cá nhân, trong đó thư từ “Thâm Nhã” là nhiều nhất.
Mạt Mạt mở bức thư gần đây nhất, một đoạn chữ màu tím nhạt hiện lên trên màn hình máy tính.
“An, em thật sự đã từng thử quên anh, nhưng khi em càng muốn quên, nụ cười của anh, giọng nói của anh lại càng rõ nét…