Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.

t, vừa nói trời mưa, anh vừa ra khỏi cửa thì bên ngoài bắt đầu sấm sét rền vang. Mùa thu ở miền nam không phải là cảnh tượng lá vàng rơi rụng thê lương như miền bắc, nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ, đập vào tầm mắt vẫn là những hàng cây thẳng tắp, được nước mưa gột rửa, cành lá tươi tốt càng trở nên xanh non mỡ màng. Cảnh đường phố tươi đẹp như thế này hoàn toàn có thể trở thành cảnh tượng hẹn hò lãng mạn trong phim. Nhân vật nữ chính đứng trước gương chọn quần áo. Nhân vật nam chính che ô đứng dưới mưa, kiên nhẫn chờ đợi. Sau đó hai người cùng che một chiếc ô đi dưới trời mưa, tình cảm nhanh chóng thăng hoa. Có lẽ hồi nhỏ đọc quá nhiều tiểu thuyết của Quỳnh Dao nên đột nhiên trong đầu Tiêu Tinh xuất hiện cảnh tượng đẹp đẽ này. Đang say sưa ngắm cảnh, đột nhiên nhân vật nam chính ngoảnh đầu mỉm cười với mình, Tiêu Tinh chỉ thấy toàn thân hóa đá. Chết rồi, sao nhân vật nam chính trong đầu cô lại giống hệt Thẩm Quân Tắc!
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng sấm sét, Tiêu Tinh giật mình bừng tỉnh, ra sức véo má, gạt đi những ý nghĩ rối bời khiến tim mình loạn nhịp. Đùa cái gì chứ, một người đàn ông lạnh lùng như Thẩm Quân Tắc sao có thể biến thành nhân vật nam chính của cô? Cho dù anh có tham gia vào vở kịch của cuộc đời cô thì cũng nên là tên ác quỷ phản diện bị hoàng tử tiêu diệt mới đúng!Giật mình sờ mũi, cô vẫn không kìm được nhìn xuống dưới. Mặc dù cô không ân cần tới mức đích thân tiễn Thẩm Quân Tắc xuống dưới nhưng cô là người có giáo dục, vì thế vẫn dõi theo bóng anh. Tiêu Tinh đứng ở trên, lịch sự dõi theo bóng Thẩm Quân Tắc, trợn tròn mắt nhìn một hồi lâu mà vẫn không thấy anh đi ra, không kìm được mở cửa sổ thò đầu ra ngoài để nhìn cho rõ.
Kết quả là vừa mở cửa sổ, gió lốc điên cuồng cùng với mưa giông táp thẳng vào mặt cô, khiến cô ướt như chuột lột. Tiêu Tinh vội vàng đóng cửa, hắt hơi ba cái liền, thầm trách mình quá ngốc. Chỉ nghĩ ngợi lung tung về cảnh mưa lãng mạn trong phim mà quên mất hôm nay có sấm chớp. Thực ra cảnh tượng này không lãng mạn chút nào, hoàn toàn là một ngày mưa gió đáng ghét, vừa mở cửa sổ đã bị mưa táp vào mặt. May mà còn có thu hoạch, cô thò đầu ra ngoài thì nhìn thấy xe của Thẩm Quân Tắc. Vì ở đây quá chật, không thể đỗ xe nên xe của anh đỗ ở mặt đường cách đó ba mươi mét. Cơn mưa to thế này, anh đi ra đường chắc chắn sẽ bị ướt sũng. Mặc dù đã từng đứng giữa sân bay nguyền rủa anh ướt như chuột lột nhưng lúc này không đúng thời cơ, anh mặc complet đắt tiền, lát nữa còn phải đến công ty họp, bị ướt hết thì không tốt chút nào. Huống hồ vì mang quần áo đến cho mình mà anh mới gặp cơn mưa xui xẻo này…
Tiêu Tinh nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình nên chạy xuống đưa ô cho anh. Sau khi đã hạ quyết tâm, cô bắt đầu luống cuống tìm ô. Thói quen sinh hoạt của Kỳ Quyên giống hệt bộ đội, đồ đạc trong tủ đều được sắp xếp phân loại rất ngay ngắn. Tiêu Tinh tìm mãi mà không biết cô ấy để ô ở đâu. Ngoảnh đầu lại thì thấy chiếc vali mà Thẩm Quân Tắc mang tới. Tiêu Tinh nhanh trí, chạy lại kéo khóa vali, quả nhiên nhìn thấy chiếc ô màu xanh da trời in hình hoa văn màu trắng mà mình thích nhất. Chiếc ô ấy được Thẩm Quân Tắc gấp gọn gàng, đặt trong góc vali. Tiêu Tinh vốn chỉ định thử vận may, vừa mở vali ra đã thấy những thứ mình quen dùng được Thẩm Quân Tắc sắp xếp phân loại, nhét đầy một vali… Cô sững người, đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng. Chưa bao giờ có người nào quan tâm đến cô chu đáo như thế. Ngay cả bố mẹ cũng không để ý cô thích mặc quần áo như thế nào, thích dùng ô màu gì, màu vẽ yêu thích nhất đặt ở đâu… Lúc này nhìn thấy từng đồ vật quen thuộc trong chiếc vali mà Thẩm Quân Tắc mang tới, đột nhiên cảm thấy xúc động trong lòng, dường như sợi dây mềm yếu nhất trong tim bị ai đó khẽ chạm vào. m thanh khe khẽ cùng với dư âm của nó từ từ lan ra khắp toàn thân. Nhưng cứ nghĩ đến buổi dạ hội hôm ấy, bỗng chốc lại thấy lạnh sống lưng. Đối với cô, thế giới của anh là một thế giới hoàn toàn xa lạ. Lúc ánh đèn chiếu vào người anh khi anh đứng trên sân khấu phát biểu, cô chỉ có thể ngây người đứng trong đám đông ngước nhìn. Trên danh nghĩa cô là vợ của anh nhưng trên thực tế, cô chẳng qua chỉ là một quân cờ mà thôi. Tâm trạng cứ lên lên xuống xuống, cũng chỉ trong thời gian mười mấy giây mà Tiêu Tinh nhíu mày đấu tranh mãi, nhưng lại thấy đấu tranh là hoàn toàn không cần thiết. Cô thở phù, nhanh chóng gạt tâm sự đan xen chồng chéo sang một bên, không nghĩ ngợi nhiều nữa mà cầm ô chạy xuống dưới. Thẩm Quân Tắc đang gọi điện thoại trên cầu thang, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Tinh hớt hơ hớt hải chạy xuống như đang chạy thi vậy. Anh hạ thấp giọng nói với đầu dây bên kia:
“Lát nữa anh gọi lại”.
Thẩm Quân Tắc nghiêm túc khẳng định suy đoán của Tiêu Tinh. Anh im lặng một lúc rồi nói, “Đúng rồi, em xuống tìm anh có chuyện gì?”.
“Hi hi, cái… ô này, cho anh”.
Tiêu Tinh lấy chiếc ô sau lưng, vội vàng nhét vào tay Thẩm Quân Tắc giống như ném củ khoai nóng. Thẩm Quân Tắc không khỏi sững người. Nhìn chiếc ô đột nhiên xuất hiện trên tay, cán ô được cô cầm đến nóng ấm, hơi ấm từ lòng bàn tay tr


Polly po-cket