Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
chính là ‘lòng biết ơn’ của Tiêu Tinh”.
“Bạn Tạ, bạn tặng mình cho Tiêu Tinh đi, cô ấy đã nói bạn là của cô ấy rồi”.
Tạ Ý ngoảnh đầu lại, mắng mỏ đám người đang cười trong góc:
“Tiêu Tinh à, ngủ chưa?”.
Giọng nói dịu dàng ấy đã thành công làm cho Tiêu Tinh ngái ngủ giật mình bừng tỉnh trong nỗi sợ hãi.
“Chưa… chưa ngủ. Anh… anh có chuyện gì?”.
Cô cố tình đặt điện thoại cách tai nửa mét, để tránh nghe thấy giọng nói u buồn sầu thương của anh ta làm cho mình kinh tởm đến chết. Tạ Ý ngừng một lát, dịu dàng nói:
“Vậy thì ngủ sớm đi”.
Tiêu Tinh cố gắng để không phát điên:
“… Có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng đi”.
“Hả?”.
Giọng nói của Tạ Ý hết sức vô tội, ngừng một lát rồi mới cười và nói, “Không có chuyện gì, chỉ gọi điện thoại hỏi em đã ngủ chưa”.
Gã này đúng là loại đàn ông nhàn rỗi không có chuyện gì làm kiếm cớ gây chuyện, thích bị ăn đấm!Toàn bộ các tế bào trên người Tiêu Tinh đều sắp nổ tung, cô cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi mới thở dài, buồn rầu nói:
“Tạ Ý, anh còn muốn nói gì, nói hết một lần được không? Tuy thần kinh của em rất dẻo dai nhưng cũng không chịu được kiểu đánh giằng co như thế này đâu…”.
Tạ Ý im lặng một lúc lâu rồi mới cẩn thận nói:
“Anh và Minh Huệ sắp kết hôn, hôn lễ được tổ chức vào cuối tuần”.
Minh Huệ? Chị Minh Huệ xinh đẹp, dịu dàng, đối xử rất tốt với cô hồi học đại học sắp kết hôn?Tiêu Tinh đang phấn khích muốn nói lời chúc mừng thì thấy Tạ Ý chuyển chủ đề, thấp giọng nói:“Tiêu Tinh, em đừng buồn”.
Anh mới buồn, cả nhà anh đều buồn.
“Thực ra cảm giác của anh đối với em giống như cảm giác với Tiêu Phàm, chỉ là tình cảm anh em đơn thuần. Anh chưa bao giờ coi em là con gái”.
Anh đang vòng vo nói tôi không giống con gái? Anh tôi là con trai, tôi là con gái, thế mà cảm giác giống nhau được, anh cũng giỏi thật đấy!“Tiêu Tinh à, sao em không nói gì?”.
Tôi nên nói gì đây?“Đừng khóc, em đừng khóc, nhất định không được khóc”.
Tôi thích khóc đám tang của anh hơn!Tiêu Tinh đau đầu nắm chặt ống nghe, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói:
“Thôi đi Tạ Ý, em thật sự không buồn, anh và chị Minh Huệ kết hôn, em rất mừng cho hai người, em…”.
Vẫn chưa nói hết câu đã bị Tạ Ý ngắt lời:
“Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ, anh còn không hiểu em sao? Mỗi lần giọng nói của em hết sức bình tĩnh, chứng tỏ tâm trạng của em vô cùng không bình tĩnh”.
Tôi không bình tĩnh là vì bây giờ tôi hận không thể biến thành ma quỷ bay sang bóp cổ anh!Tiêu Tinh ở đầu dây bên kia hận đến nghiến răng nghiến lợi, Tạ Ý vẫn ở đó tiếp tục đắm chìm trong cuộc độc thoại bi thương của mình:
“Anh quen rất nhiều chàng trai ưu tú, hôm nào đó anh sẽ giới thiệu cho em một người. Em thấy đấy, em đã hai mươi hai tuổi rồi mà chưa yêu lần nào. Cứ nghĩ đến chuyện này, anh lại thấy rất có lỗi với em…”.
Tiêu Tinh không thể nhẫn nhịn được nữa, lớn tiếng gào lên trong điện thoại:
“Anh đủ rồi đấy! Em chỉ coi anh là bạn, không hề có ý gì khác. Những chuyện trước đây em đã quên từ lâu rồi, anh đừng có để trong lòng rồi cảm thấy có lỗi với em. Thật sự không có chuyện đó đâu, anh đã nghe rõ chưa?”.
Tạ Ý im lặng một lúc rồi dịu dàng nói:
“Anh biết, chỉ khi nào rất buồn em mới lớn tiếng gào lên như thế”.
“…”.
“Tiêu Tinh, em cứ gào lên với anh đi, hãy nói tất cả những điều em thấy khó chịu trong lòng, như thế em mới dễ chịu hơn một chút. Anh nguyện là người lắng nghe em nói”.
“…”.
Tiêu Tinh im lặng không nói gì. Tạ Ý cũng im lặng, chuyên tâm làm người lắng nghe. Một lúc rất lâu sau, Tiêu Tinh mới nhăn nhó nói:
“Em thật sự không khó chịu, anh tha cho em được không?”.
Tạ Ý sững người, ngạc nhiên hỏi:
“Em không đau lòng sao? Anh tưởng rằng em đang chờ anh quay lại”.
Chờ anh quay lại? Đùa à, tốt nhất anh vĩnh viễn đừng bao giờ quay đầu, cứ dũng cảm tiến lên phía trước, bước ra khỏi trái đất! Bước ra khỏi tầm mắt của tôi!“Anh nghĩ nhiều rồi”.
Tiêu Tinh sa sầm mặt xuống rồi nói.
“Thế trước đây, mỗi lần bọn họ trêu hai chúng ta em đều đỏ mặt, lại còn ngoảnh đầu đi không dám nhìn anh, anh cứ tưởng em đang thầm yêu anh…”.
Đỏ mặt là vì tức giận! Ngoảnh đầu đi không phải không dám nhìn mà là không muốn nhìn cái mặt bánh dày cười cợt, nếu không tôi sẽ có ý nghĩ bồng bột muốn xông lên xé nát nó!Tạ Ý im lặng một lúc, đột nhiên thẳng thắn hỏi:
“Nếu em đã không còn đau lòng, vậy vì sao mãi không chịu tìm bạn trai?”.
Tiêu Tinh ức chế, buột miệng nói:
“Ai bảo em không có bạn trai, anh quá coi thường người khác đấy”.
“Hi, đừng lừa anh, ngay cả tay con trai em còn chưa cầm bao giờ”.
“Ai lừa anh”.
Tiêu Tinh tiếp tục khoác lác, “Sau khi anh ra nước ngoài em đã yêu. Em nói cho anh biết anh ấy rất tốt, em rất thích anh ấy”.
“Thật sao?”.
Đột nhiên giọng nói của Tạ Ý trở nên vô cùng phấn khích và vui vẻ, giống như cuối cùng đã trút bỏ được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, “Em nói thế thì anh yên tâm rồi. Chúng ta vẫn là bạn tốt, đúng không?”.
“Ừ… đúng…”.
Tiêu Tinh uể oải nói.
“Thế hôm nào đó giới thiệu bạn trai em cho anh làm quen đượ