Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

bỏ qua ý kiến của đạo cụ, vội vàng cười và nói:
“Đúng rồi, có thể là hôm ấy Jesen bận, có lẽ…”.
Tạ Ý ngắt lời cô, cau mày nói với Thẩm Quân Tắc:
“Chuyện gì quan trọng đến đám cưới của bạn cũng không thể tham dự? Những dịp vui như đám cưới, những đôi tình nhân nên xuất hiện cùng với nhau, sao có thể thiếu anh được, người anh em”.
Nói rồi còn giơ tay vỗ vai Thẩm Quân Tắc, bày tỏ sự thân thiện. Cái tiếng “người anh em” nghe thật thuận miệng, khiến lông tơ trên lưng Thẩm Quân Tắc dựng đứng, không kìm được cau mày. Thấy ánh mắt cầu cứu của Tiêu Tinh đang hướng về phía mình, lúc ấy anh mới gượng nói:
“… Để tôi xem thế nào”.
“Thế mới đúng chứ, nhất định anh phải đến đấy”.
Tạ Ý cười nói, “Tôi hy vọng hôm ấy hai người có thể nắm tay xuất hiện, dù sao thì hai người cũng sắp kết hôn rồi, nhân tiện lây chút không khí. Đúng rồi, chuyện tình yêu qua mạng của hai người tôi thấy rất hiếm có, Tiêu Tinh, em kể tỉ mỉ cho anh nghe đi…”.
Tiêu Tinh vội mỉm cười:
“A, em vào nhà vệ sinh đã”.
Cô ta chạy còn nhanh hơn cả thỏ, rõ ràng là không bịa được nữa liền ném đống đổ nát cho mình. Thẩm Quân Tắc nhìn hình bóng nhanh chóng biến mất của cô, vẻ mặt hơi khựng lại. Trước ánh mắt chăm chú của Tạ Ý, anh không kìm được mỉm cười đầy ẩn ý. Lúc ấy Tạ Ý mới nghiêm túc nói:
“Cô ấy đi rồi, anh cũng nên nói thật với tôi rồi chứ? Anh bảo tôi đóng giả Thẩm Quân Tắc lừa cô ấy làm gì?”.
Anh ta ngừng một lát rồi bổ sung, “Tiêu Tinh là bạn thân nhất của tôi, anh đừng có làm chuyện gì có lỗi với cô ấy”.
Thấy Tạ Ý đột nhiên trở nên nghiêm túc, trong lòng Thẩm Quân Tắc cảm thấy rất nực cười. Anh im lặng một lúc rồi mới thản nhiên nói:
“Chuyện này nói ra thì rất dài”.
Thẩm Quân Tắc bắt đầu tiếp tục bịa chuyện trong đầu. Dù sao thì từ lúc anh lên kế hoạch lừa Tiêu Tinh anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần quả cầu tuyết này càng lăn càng to. Điều không thể ngờ là vô tình mời Tạ Ý đến diễn kịch, kết quả đắp quả cầu tuyết thành người tuyết.
“Khụ Khụ”, Thẩm Quân Tắc lấy giọng, bắt đầu hoàn thiện câu chuyện của Tiêu Tinh, “Thực ra người cứu cô ấy trong game ngày hôm ấy không phải là tôi mà là bạn của tôi, Thẩm Quân Tắc”.
Giọng nói của Thẩm Quân Tắc vô cùng bình tĩnh, nét mặt cũng vô cùng nghiêm túc, khiến người ta không có một chút lý do nào để nghi ngờ.
“Tôi và Thẩm Quân Tắc cùng chơi Mộng Lí Giang Hồ, về sau vì công việc bận rộn cậu ấy không chơi nữa, tôi liền lấy tài khoản của cậu ấy chơi tiếp. Tôi phát hiện trong list bạn thân của cậu ấy có Tiêu Tinh, ngày nào lên mạng cô ấy cũng chào tôi. Tôi không kìm được đáp lại cô ấy vài câu, dần dần thân nhau”.
Thẩm Quân Tắc ngừng một lát, thấy Tạ Ý đang chăm chú lắng nghe, thế nên anh tiếp tục bịa:
“Hai năm trước, tôi về nước hẹn gặp cô ấy. Chúng tôi có cảm tình với nhau nên đã chính thức đến với nhau. Chuyện này tôi giấu không nói với Thẩm Quân Tắc. Tiêu Tinh cũng tưởng rằng tôi chính là người lúc đầu đã cứu cô ấy. Chuyện đổi tài khoản tôi không nói rõ với cô ấy, sợ sau khi phát hiện ra, Thẩm Quân Tắc sẽ để lộ chuyện này khiến cô ấy tức giận, vì thế tôi mới không để Thẩm Quân Tắc thật xuất hiện trước mặt cô ấy”.






“Thế vì sao anh không nói rõ với người anh em của anh? Lẽ nào còn sợ anh ta vung dao cướp người yêu của anh?”.
Tạ Ý tỏ vẻ hoài nghi.
“Thực tế là… tôi đã cướp người yêu của cậu ấy trước”.
Thẩm Quân Tắc không kìm được sờ mũi. Dù sao thì đã có nhiều tội danh như vậy rồi, không sợ cái tội cướp người yêu này, “Lúc ấy Quân Tắc có cảm tình với Tiêu Tinh, chỉ là tình cảm của họ vừa mới nảy mầm, Quân Tắc vì bận việc không thể chơi game được nữa. Tôi dùng tài khoản của cậu ấy cướp Tiêu Tinh. Nếu cậu ấy biết, có thể sẽ trở mặt với tôi”.
“Chuyện này… quả thực có chút khó xử”.
Tạ Ý đồng cảm nói:
“Không kìm lòng được yêu cô ấy cũng không phải lỗi của anh”.
Thẩm Quân Tắc đau khổ ngoảnh mặt đi. Tạ Ý nhìn anh bằng ánh mắt đồng cảm với người anh em gặp nạn, “Dù sao thì hai người đã yêu nhau hai năm, anh chàng Thẩm Quân Tắc kia chỉ cứu cô ấy trong game, trong lòng cô ấy, chắc chắn là anh quan trọng hơn. Đừng lo lắng, chuyện này tôi sẽ không nói với cô ấy”.
Thấy Tiêu Tinh đang đi về phía này, Thẩm Quân Tắc vội vàng tổng kết, “Chuyện giữa tôi và cô ấy tôi sẽ xử lý êm đẹp”.
“Tôi tin anh, người anh em”.
Tạ Ý xúc động vỗ vai Thẩm Quân Tắc, “Anh đối với cô ấy quả thực là… rất nặng tình, vì cô ấy mà đắc tội với cả bạn bè”.
Đúng lúc ấy Tiêu Tinh đi đến cạnh chiếc bàn, Thẩm Quân Tắc ga lăng đứng dậy, ân cần kéo ghế cho cô. Động tác nhỏ này khiến Tạ Ý càng xúc động hơn. Anh ta không kìm được nói với Tiêu Tinh:
“Tiêu Tinh à, Jesen đối với em thật sự là tốt đến mức không còn gì để nói, em nhất định phải biết trân trọng, đừng làm gì có lỗi với anh ấy, nghe rõ chưa?”.
Tiêu Tinh không hiểu gì hết, thấy Thẩm Quân Tắc ngồi bên cạnh đang mỉm cười dịu dàng với mình, không kìm được run run nói:
“Vâng… em, em sẽ làm như vậy”.
Cuối cùng đã lừa được Tạ Ý nhưng không chỉ một mình T