Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
y, “Tóm lại, Tiêu Tinh giao cho chú. Chú bày tỏ thái độ phản đối cuộc hôn nhân này với cô ta là được. Đừng nói linh tinh, càng nói càng sai, biết rồi chứ?”.
“Ồ…”.
Thẩm Quân Kiệt ngây người nhìn anh trai. Thẩm Quân Tắc khẽ vỗ vai em trai, quay người vội vàng đi xuống dưới. Nhưng Thẩm Quân Kiệt vẫn nhìn thẳng vào tường, thực ra anh ta bị hai từ “hôn nhân” làm cho choáng váng đến không nói được lời nào. Lúc xui xẻo uống nước lạnh cũng giắt răng, cuối cùng Thẩm Quân Tắc đã hiểu tính triết lý ẩn chứa trong câu nói này. Vừa về đến nhà đã thấy ông nội ngồi giữa ghế sofa, chiếc ba toong trên tay vẫn gõ cạch cạch xuống sàn nhà. Ngồi bên cạnh ông là một người phụ nữ với thân hình rất đẹp, mái tóc đen nhánh kẹp chiếc kẹp tóc rất đẹp phía sau, trên cổ đeo sợi dây chuyền phát sáng lấp lánh, tay cầm tách cà phê nóng, từ từ khuấy nhẹ, dáng vẻ ung dung thư thả, rất giống với khí thế của nữ hoàng. m thanh phát ra từ chiếc gậy ba toong của ông nội cùng với âm thanh khuấy cà phê tạo thành sự hòa tấu hoàn mỹ, từng chút từng chút giày vò thần kinh của Thẩm Quân Tắc. Sao bà ấy lại đến? Đột nhiên Thẩm Quân Tắc thấy toàn thân bốc hơi lạnh, dường như người phụ nữ trước mặt hóa thân thành chiếc điều hòa thiên nhiên. Người phụ nữ này trẻ trung xinh đẹp, cao ngạo phóng khoáng. Mười năm trước, sau khi kết hôn với bố anh rất ít khi về nhà họ Thẩm. Hồi Thẩm Quân Tắc còn nhỏ, bà ấy cũng không chăm sóc anh, nói cái gì mà “Bố mẹ can thiệp quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến con cái”.
“Con người nên trưởng thành một cách tự nhiên”.
Vì thế ngay từ nhỏ Thẩm Quân Tắc đã trưởng thành một cách “thuần tự nhiên”.
Bị bố đánh, bị mẹ mắng, trải nghiệm ấy anh vẫn chưa được nếm trải. Còn về bố, mỗi lần nhớ đến bố, Thẩm Quân Tắc lại thấy đau đầu. Bây giờ ông đang đi khắp nơi thăm thú du ngoạn, chụp cảnh đẹp bốn phương, làm người yêu thích nhiếp ảnh, phóng khoáng tới mức sắp hóa thành tiên, gần như hoàn toàn không nhớ trên đời này vẫn còn một thằng con trai… Lúc này, nhìn người mẹ đã lâu không gặp đang mỉm cười, vẻ mặt của Thẩm Quân Tắc càng lúc càng sa sầm. Mỗi lần bà về đều làm dậy lên một trận mưa bão. Lần trước về là chị Vu Giai kết hôn. Lẽ nào lần này là… Đột nhiên Thẩm Quân Tắc không dám nghĩ tiếp nữa.
Liên minh từ hôn thống nhất
Đúng như dự đoán, người phụ nữ ngồi trên sofa nhìn Thẩm Quân Tắc, khuôn mặt nở nụ cười sâu xa, chậm rãi nói:
“Nghe nói con sắp kết hôn?”.
Thẩm Quân Tắc cau mày:
“Mẹ nghe nói ở đâu thế? Sao con chưa nghe nói?”.
“Con nói thật cho mẹ nghe, con không muốn kết hôn với Tiêu Tinh, có phải vì thất bại trong cuộc hôn nhân của mẹ và bố con khiến con mất đi niềm tin với hôn nhân?”.
“…”.
Đây là cái gì với cái gì đây? “Quân Tắc, không phải là mẹ nói con nhưng nguyên tắc của con cũng nhiều quá cơ. Hồi nhỏ ăn cá bị hóc xương, sau đó con không bao giờ ăn cá nữa. Nhưng có rất nhiều chuyện không tuyệt đối như thế. Con không thể vì bố mẹ ly hôn mà sống độc thân suốt đời chứ? Tiêu Tinh là cô gái ngoan, gặp được rồi thì nên biết trân trọng, còn chưa kết hôn, sao con biết là cuộc hôn nhân giữa con với nó sẽ thất bại?”.
… Điều này còn cần phải nghĩ? Tuyệt đối sẽ thất bại! Thẩm Quân Tắc đau đầu day huyệt Thái Dương, nói với mẹ:
“Mẹ, cũng không phải nguyên nhân này”.
Thất bại đến đỉnh điểm, anh trở nên bình tĩnh hơn. Bây giờ nhảy hay không nhảy chỉ ở trong thoáng chốc. Nhảy xuống chưa chắc đã chết, không nhảy… chắc chắn sẽ chết. Dù sao thì cũng đã đến nước này rồi, nếu công khai sự thật, người nhà tuyệt đối có thể dùng nước bọt nhấn chìm anh, còn phía Tiêu Tinh thì càng có thể trực tiếp dùng vũ lực để giải quyết anh. Điều phiền phức hơn là những thông tin lá cải không biết chừng còn có thể biến quả bóng thành quả địa cầu, nói Tiêu Tinh là cô gái si tình vượt ngàn trùng xa xôi để theo đuổi anh, còn anh thì trở thành tên cặn bã vô tình vứt bỏ người khác. Đối diện với sự công kích từ ba phía, anh không có tự tin “giấu trời vượt biển(1)” nữa. Lúc đầu vì nhìn thấy Tiêu Tinh đang nguyền rủa mình mà không biểu lộ thân phận trước mặt cô, nhanh trí lừa cô ra khách sạn. Nói ra thì chẳng qua đây cũng chỉ là một lời nói dối nho nhỏ. Không ngờ sau này bất ngờ xảy ra bao nhiêu chuyện, quả cầu tuyết càng lăn càng to, cuối cùng biến thành núi tuyết. Bây giờ cuối cùng đã sụp đổ. Tiêu Tinh đúng là khắc tinh trong cuộc đời anh. Thẩm Quân Tắc nắm chặt tay, hứa với mẹ và ông nội:
“Con sẽ lấy cô ấy, nhưng… không phải bây giờ”.
Ông nội cau mày, lườm anh nói:
“Không phải bây giờ? Thế thì cháu còn định đợi đến lúc nào? Tiêu Tinh rất được yêu quý, đừng tưởng rằng nó một lòng với cháu mà cháu có thể để mặc không quan tâm đến nó! Cái anh chàng da đen tên là Jack gì đó, hôm ấy, ta còn nhìn thấy cậu ta tỏ tình với Tiêu Tinh”.
Chuyện này cũng bị ông nội nhìn thấy, không phải là ông làm trinh sát, cố tình bám theo đấy chứ? Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói:
“Giữa cháu và cô ấy vẫn còn rất nhiều vấn đề cần giải quyết. Ông quên rồi sao? Cô ấy vẫn chưa biết thân phận c