Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

bà tặng cho hai người, lại còn đích thân trang trí lại. Đồ dùng, giấy dán tường đều được thay mới. Trước đó Thẩm Quân Tắc chưa từng đến xem nhà, bởi vì mấy hôm trước bận chuẩn bị hôn lễ không có thời gian. Lúc nãy đưa Tiêu Tinh đến nhà mới, vừa mở cửa anh đã bị cảnh tượng lộng lẫy trong căn phòng làm cho giật nảy mình. Bức tường trong phòng khách treo bức ảnh cưới phóng to. Trong bức ảnh, cánh tay của anh khẽ ôm eo Tiêu Tinh. Tiêu Tinh ngẩng đầu, e thẹn nhìn anh. Hai người nhìn nhau đắm đuối, tình ý đậm sâu. Vì bức ảnh quá lớn nên nét mặt của hai người đều trở nên hết sức rõ rệt. Thẩm Quân Tắc nhìn bức ảnh, đột nhiên thấy trong lòng có chút gì đó rất kỳ lạ. Còn nhớ lúc chụp ảnh cưới, anh tỏ ra rất bực tức, không phối hợp với yêu cầu “ánh mắt của chú rể phải say đắm hơn một chút” của thợ chụp ảnh. Nhưng bây giờ bức ảnh được phóng to, sao anh thấy ánh mắt của mình lại say đắm đến thế… Lẽ nào lúc ấy anh thật sự coi Tiêu Tinh là con mèo nhỏ? Thế thì cũng không nhất thiết phải dịu dàng với một con mèo nhỏ đến mức ấy chứ. Thẩm Quân Tắc bực tức vì ánh mắt của mình trong bức ảnh. Thấy Tiêu Tinh không nói gì, anh không kìm được liền hỏi:
“Cô có đói không?”.
Tiêu Tinh vẫn không có phản ứng. Thẩm Quân Tắc cúi đầu nhìn. Cô nàng này đúng là mặt dày mày dạn, nằm ngủ trong vòng tay của anh? Đúng là vô liêm sỉ! Anh sợ cô bị trẹo chân không đi được nên mới bế cô lên tầng năm. Tầng năm! Thế mà cô lại ngủ ngon lành như thế? Đúng là không thể chịu đựng được. Mặc dù rất muốn ném người trên tay mình xuống sàn nhà nhưng nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì say rượu của cô, nghĩ đến cảnh tượng lúc này cô đã cố gắng gượng cười mặc dù bị ép rượu anh lại không nhẫn tâm ức hiếp cô. Hôn lễ ngày hôm nay cô cũng đã rất vất vả rồi. Thêm vào đó mới sáng sớm đã bị thợ trang điểm thúc giục. Một người lười biếng bình thường phải ngủ mười tiếng mới đủ như cô, lúc này ngủ cũng là chuyện bình thường. Thẩm Quân Tắc khẽ thở dài trong lòng, dịu dàng bế Tiêu Tinh vào phòng ngủ. Vừa vào phòng ngủ đã giật thót tim, chiếc giường ngoại cỡ trải một lớp ga màu đỏ, phía trên còn rải đầy cánh hoa hồng, đầu giường còn cắm hoa hồng đỏ rực rỡ, ngay cả nến và bật lửa cũng được bày sẵn. Thẩm Quân Tắc đặt Tiêu Tinh xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, lật ga trải giường, quả nhiên nhìn thấy một đống hạnh đào, lạc, táo đỏ… Mẹ đã lẳng lặng trang trí phòng tân hôn như thế này. Đây chính là đêm tân hôn “mang đậm truyền thống Trung Quốc” mà mẹ đã nói? Đống hạnh đào trên giường có nghĩa là “sớm sinh quý tử”? Trời ơi, phía dưới trải đống quả cứng, chiếc giường này cho người ngủ ư? Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, giơ tay cuộn ga trải giường cùng với cái đống bừa bộn ấy lại, ném sang một bên, sau đó nhẹ nhàng đặt Tiêu Tinh lên giường. Đệm rất mềm, Tiêu Tinh vừa được đặt lên đã lún xuống. Tấm đệm có vẻ rất dày nhưng nhìn thì rất dễ chịu. Có điều Tiêu Tinh mặc váy cô dâu. Đuôi váy quá lớn, cuộn lại thành đống, chưa nói những thứ trang trí trên đầu cũng chưa bỏ xuống, cứ mặc như thế này mà ngủ thì chắc chắn là không thoải mái. Lẽ nào muốn anh giúp cô cởi váy áo hay sao? Thôi được, dù sao thì cô cũng là vợ của anh trên danh nghĩa, chuyện nhỏ nhặt này… chắc cũng không vấn đề gì. Thẩm Quân Tắc cau mày, bắt đầu cởi cúc áo trước ngực Tiêu Tinh. Một chiếc, hai chiếc… Từng chiếc cúc được cởi ra, làn da trắng nõn dưới bộ váy cũng từ từ lộ ra, thậm chí có thể nhìn thấy dây áo lót trong suốt, còn có… lúc ẩn lúc hiện… Thẩm Quân Tắc nín thở, đột nhiên đến cúc thứ ba thì dừng lại… Đúng lúc ấy, Tiêu Tinh đột nhiên mở mắt, bắt gặp ánh mắt của Thẩm Quân Tắc. “…”.
“…”.
“Tôi có thể nhận thấy điều đó”.
Tiêu Tinh cười, ngượng ngùng gãi đầu, “Cái đó… trong nhà còn gì ăn không? Tôi ăn đống này, vẫn rất đói”.
“… Trong tủ lạnh có”.
“Hay quá, thế thì tôi đi nấu!”.
Tiêu Tinh phấn khích đứng dậy, nhanh tay cuộn tờ giấy đựng rác lại, chạy ra cửa vứt vào thùng rác, sau đó phủi tay rồi đi vào bếp. Thấy cô nhanh chóng lấy trong tủ lạnh một đống rau, Thẩm Quân Tắc cố kìm nén nhưng vẫn không thể kìm được:
“… Không phải là cô muốn mặc váy cô dâu nấu ăn đấy chứ?”.
“Cũng đúng, mặc cái này rất bất tiện”.
Tiêu Tinh ngoảnh đầu nhìn anh, “Vậy tôi đi thay quần áo, anh giúp tôi nhặt rau thái thịt nhé!”.
“… Nhặt rau thái thịt?”.
Thẩm Quân Tắc thấy bất lực. “Anh không biết làm sao?”.
Tiêu Tinh ngạc nhiên nhìn anh, “Đúng rồi, một người chưa bao giờ tự mình nấu cơm như anh, chắc chắn là không biết”.
Tiêu Tinh ngừng một lát rồi nói, “Vậy thì để tôi nói cho anh biết, cà chua cắt đôi, sau đó lại cắt tiếp, cắt thành tám miếng. Rau cải cắt thành từng đốt từng đốt, dài khoảng ba centimet. Thịt thì cắt thành miếng mỏng một chút. Rau phải rửa hai lần, thịt thì không cần. Hiểu chưa?”.
“…”.
Cô coi anh là kẻ ngốc sao? “Vẫn chưa hiểu à?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, “Hiểu rồi”.
Tiêu Tinh đi thay quần áo. Thẩm Quân Tắc lặng lẽ vào bếp rửa rau thái thịt. Đùa cái gì cơ chứ, ai có thể tưởng tượng dáng vẻ của một người tính tình lạnh lùng cao ngạo chưa bao giờ vào bếp như Thẩm Quân Tắc lúc đa