Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.
nhưng ánh mắt của cô không thể không nói là rất lạnh lẽo, Doãn Triệt lập tức có cảm giác như bị đóng băng.
“Làm sao có thể, trùng hôn là tội danh nặng nhất, người nào mà ngu để phạm phải.”
“Không phải kết hôn còn có thể có tiểu tam, tiểu tứ sao, anh nói có đúng hay không?” Trần Hi nhìn về phía Doãn Triệt.
Doãn Triệt rùng mình một cái, anh cảm giác Trần Hi đang ngấm ngầm nói mình thì phải?
Trần Hi không để ý vẻ mặt cứng ngắc của Doãn Triệt, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, sau đó đưa lưỡi gặm cắn vành tai Doãn Triệt.
Cảm thấy thân thể Doãn Triệt dần trở nên căng thẳng mà nóng lên, Trần Hi nhẹ nói: “Em có một ước mơ, đó là đem tất cả người phụ nữ của người đàn ông của mình tập trung lại cùng một chỗ uống trà, tâm sự, em cảm thấy như vậy khẳng định là vô cùng thú vị, anh nói có đúng không? A… Triệt….”
Trần Hi học giọng của Trương Nghiên, dịu dàng kêu Doãn Triệt một tiếng.
Doãn Triệt vốn là khí nóng đang lên đến đầu, trong nháy mắt bị hắt một xô đá lạnh, gương mặt lập tức hết xanh lại trắng.
Anh nhìn nụ cười ngọt ngào của Trần Hi, da mặt đột nhiên căng ra, muốn nở một nụ cười, lại phát hiện vô cùng khó khăn.
Doãn Triệt lơ đãng nghe mẹ Doãn càu nhàu, cái gì đã trưởng thành, cái gì mà con người ta đã biết đi, rồi con bạn của bà đã có cháu kêu bằng bà nội rồi.
Anh ngẩng đầu liếc nhìn Khương Sâm, phát hiện Khương Sâm vẻ mặt vẫn không thay đổi, mang theo một chút ý cười nhưng xa cách.
“Trung tuần tháng sau có một ngày thật tốt, không bằng con và Tuyết Lệ định ngày để làm nghi thức đính hôn, chờ đến cuối năm, tìm ngày tốt mà làm hôn lễ, cũng coi như hoàn thành được tâm nguyện của mẹ rồi.” Mẹ Doãn nói vòng vo đông tây một hồi, cuối cùng cũng vào đề tài chính.
Doãn Triệt ngẩng đầu nhìn mẹ Doãn, nhe răng cười một tiếng, không lên tiếng lại cúi đầu, cầm ly rượu lên uống một hớp.
“Con không nói chuyện, mẹ coi như con đã đồng ý.” Mẹ Doãn xuất đòn sát thủ.
Khương Sâm nhìn về phía Doãn Triệt, chỉ thấy thằng cháu lớn cùa mình cầm ly rượu lên hướng về phía anh, biểu tình vô cùng đắc ý.
Khương Sâm liếc mắt, Doãn Triệt không thèm để ý, giống như lại càng vui vẻ, từ sau khi Trần Hi mất tích, anh cũng chưa thấy qua Doãn Triệt vui mừng như thế, kiểu vui mừng đó chỉ có thể phát ra từ nội tâm.
“Tiểu Sâm. . . . . . Tiểu Sâm. . . . . .” Mẹ Doãn thấy Khương Sâm có chút lơ đễnh, gọi anh mấy tiếng: “Chị nói chuyện, em cũng đứng tỏ thái độ không muốn nghe, nếu ba mẹ vẫn còn sống, con của em không chừng bây giờ có thể lên tiểu học được rồi, em xem thời gian trôi qua rất nhanh…..”.
Bên tai mặc dủ thanh âm càu nhàu vẫn không ngừng, nhưng đối tượng lại chuyển thành Khương Sâm, Doãn Triệt cũng thấy thoải mái hơn, anh cầm ly rượu lên, nhẹ nhàng uống một hớp, cảm giác phong thủy luân chuyển quả thật rất tốt.
Nghĩ tới, Doăn Triệt lấy điện thoại di động ra soạn một cái tin nhắn gửi đi.
【 gia đình liên hoan thật nhàm chán, lúc nào thì em mới có thể đi cùng anh đây? 】
Trần Hi nhìn tin nhắn, khẽ khẽ nhíu mày, nhìn những lời này, cô thật đúng là đồng cảm sâu sắc, cô thật muốn nói cùng Doãn Triệt, mình đã từng tham dự qua vô số lần, lúc đó thì ngược lại, người cảm thấy nhàm chán chính là cô.
Chuông điện thoại di dộng căt đứt hồi tưởng của Trần Hi, nhìn thấy số điện thoại của Mike gọi đến, cô ấn phím kết nối.
“Cha của đứa bé con Trương Nghiên đã tìm được, cô xem email đi, chuyện này nói như thế nào nhỉ, dù sao cũng thật là thú vị.” Thanh âm Mike mang theo một chút đùa giỡn, điều này làm cho Trần Hi kinh ngạc. Có thể để cho Mike cảm thấy thú vi, thật đúng là chuyện ly kỳ.
Đem điện thoại kẹp dưới tay đi tới bên máy vi tính, Trần Hi mở thư điện tử vừa mới nhận được, nội dung trong thư khiến Trần Hi trợn to hai mắt. Không thể nói, trên trái đất này thật đúng là đầy các loại trùng hợp.
@@@@
“Nghe Tuyết Lệ nói, cô đi tìm nó?” Trần Xương đốt một điếu thuốc, tựa vào trên đầu giường, hít một hơi thật sâu.
Trên giường lớn hỗn loạn không chịu nổi, một người phụ nữ đang nằm lõa lồ, cô ta đưa tay lấy điếu thuốc từ trên tay Trần Xương, đặt trên mội mình hít một hơi, sau đó phun ra một vòng khói trắng; “Đã tìm, không phải ông nói là, không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, thì ông sẽ không ra mặt ư, tôi cảm thấy tìm cô ta là thích hợp nhất.”
“Cô cũng còn rất thông minh, cũng đừng để Doãn Triệt phát giác ra cái gì, tên tiểu tử kia bây giờ cánh càng ngày càng cứng rồi.” Trần Xương vuốt vuốt khuông mặt cô ta, sau đó đưa tay cầm lấy âu phục bên giường lên, từ trong túi áo móc ra một tờ chi phiếu đặt trước mặt người phụ nữ.
“Tôi đi trước, thích gì thì đi mua, Lượng Lượng mặc dù không phải là con đẻ của tôi, mà tôi đối đãi cũng coi như con của mình rồi.”
Người phụ nữ không nói chuyện, chỉ là nằm lý ở trên giường, lẳng lặng chờ Trần Xương mặc quần áo vào, cho đến khi nghe được tiếng đóng cửa.
Người phụ nữ bò dậy, gương mặt Trương Nghiên đột nhiên rõ ràng dễ thấy, cô ta cười lạnh cầm tờ chi phiếu lên nhìn dãy số trên đó, đem chi