Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.

g hốt mở mắt, chính là gương mặt phóng đại của Doãn Triệt.
“Anh đang làm gì đấy?” Trần Hi mơ mơ màng màng hỏi.
“Ăn em đấy.” Doãn Triệt trả lời rất trôi chảy.
“Đừng làm phiền, em còn muốn ngủ.” Trần Hi tựa hồ không ý thức được nguy hiểm, nói xong đẩy mặt của Doãn Triệt ra. Đáng tiếc cô phát hiện cánh tay của mình thế nhưng không thể nhúc nhích.
“Lúc này còn ngủ được sao?” Doãn Triệt hướng Trần Hi nhe răng cười, dùng sức một cái đi vào.
“Ừm.” Trần Hi kêu đau một tiếng, ma sát khô khốc làm cho cô cảm giác có chút đau.
“Đau. . . . . .” Trần Hi kiều ra một tiếng.
“Là anh quá gấp.” Doãn Triệt khiêm tốn thừa nhận sai lầm, anh vươn tay bắt được bộ ngực mềm mại của Trần Hi, nắn bóp, môi anh đặt trên môi cô say sưa hôn.
Trần Hi có thể cảm nhận được thứ gì đó của Doãn Triệt trong cơ thể mình đang không ngừng khuếch trương, càng ngày càng trở nên cứng rắn, to lớn.
Nhưng là vừa mới tỉnh ngủ, thân thể cô có chút chậm thích nghi, vẫn không cách nào đủ ướt át.
Doãn Triệt khẽ cắn lỗ tai Trần Hi một cái: “Chúng ta làm chút chuyện kích thích đi.” Nói xong Doãn Triệt liền rút người ra khỏi Trần Hi, chỗ đó của anh thẳng tắp sừng sững không hề e dè lộ ra trước mặt Trần Hi.
Trần Hi đối với những hành động điên cuồng của Doãn Triệt vẫn có chút ngượng ngùng, cô cảm giác mặt mình bắt đầu phát sốt, cô vẫn luôn không hiểu rõ, vật này làm thế nào có thể từ nhỏ bé như vậy, lập tức trở nên to cứng, giống như thổi hơi vào vậy, vô cùng kỳ diệu.
Rất nhanh, Doãn Triệt cầm một chai rượu đỏ cùng một cái ly quay trở lại.
Trần Hi nhìn Doãn Triệt, trên mặt anh là nụ cười có phần gian xảo, vừa nhìn cô đã biết sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
Doãn Triệt rót một ly rượu đỏ đưa tới khóe miệng Trần Hi, tay Trần Hi vẫn còn bị trói, Doãn Triệt cũng không có ý mở trói.
“Nếm thử xem, xem có thích không?” Trần Hi bị Doãn Triệt đút cho một ngụm rượu..
“Cũng không tệ lắm.” Trần Hi nói thật.
“Em thích là tốt rồi.” Nói xong Doãn Triệt đưa ly uống hết phần rượu còn lại, anh cúi đầu ngậm lấy lưỡi Trần Hi, rượu từ miệng anh tràn vào trong miệng cô, mùi rượu tản ra xông vào mặt.
Doãn Triệt cầm một chân của Trần Hi đặt lên vai, tay khác cẩm chặt chai rượu,
“Có muốn trên người chúng ta cũng tràn ngập mùi rượu hay không?” Doãn Triệt cười mê hoặc, Trần Hi cả kinh trong lòng, cô ý thức được, mình tuyệt đối sẽ không thích hành động kế tiếp của Doãn Triệt.
“Anh không được làm loạn.” Trần Hi đe dọa không có chút uy lực.
Cô trơ mắt nhìn chằm chằm rượu từ trong chai chảy ra, trong nháy mắt liền chảy vào trong hoa huyệt của mình, Trần Hi muốn phản kháng, chất lỏng lạnh lẽo cùng mùi trượu kích thích hoa huyệt non nớt của cô, Trần Hi cảm thấy các dây thần kinh cũng bắt đầu có cảm giác.
Một chân Trần Hi bị Doãn Triệt áp chế trên giường, chân còn lại bị anh gác lên bả vai. Doãn Triệt vẫn không tha tiếp tục đổ rượu vào trong cô, nhìn bộ dạng giãy dụa của Trần Hi, Doãn Triệt dấy lên một khoái cảm ngược đãi, miệng anh đưa đến gần hoa huyệt của Trần Hi.
“Không được, Doãn Triệt, cầu xin anh, thật sự không được.” Trần Hi bị dọa, nức nở nghẹn ngào ra tiếng.
“Ừm …a. . . . . .” Trong nháy mắt, thân thể Trần Hi thẳng băng, Doãn Triệt không nghe khuyến cáo của cô, cho đến khi bình rượu trống rỗng.
“Bây giờ đến lượt anh uống.” Doãn Triệt khẽ liếm đôi môi, cúi đầu ngậm lấy hạt đậu nhỏ mà anh thèm thuồng đã lâu, ra sức bú mút.
Trần Hi không biết kia là cảm giác gì, chất rượu lạnh lẽo xen lẫn cảm giác hơi nhói đau, ngược lại làm cho cô tăng lên một loại khoái cảm.
Cô giãy dụa cơ thể, bắt đầu nghênh hợp động tác của Doãn Triệt, Doãn Triệt ôm Trần Hi trở mình một cái, để cho Trần Hi cưỡi lên trên anh, anh càng dễ dàng mút lấy rượu chảy ra từ trong cơ thể cô.
Trần Hi cảm thấy cơ thể bắt đầu trống rỗng, cô thở dốc nức nở, đầu tựa vào đầu gối mà cắn, khắc chế âm thanh của mình.
Doãn Triệt từ phía dưới của Trần Hi bò ra ngoài, ngón tay của anh khẽ vuốt ve dọc theo hai cánh hoa của cô.
“Muốn không?” Doãn Triệt ý tứ xấu xa muốn Trần Hi nói ra cầu xin mình.
Trần Hi lắc đầu một cái.
“Thật không muốn?” Ngón tay Doãn Triệt nhẹ nhàng thăm dò vào bên trong. “Ướt như vậy chẳng lẽ đều là rượu?” Trong nháy mắt Doãn Triệt dùng sức, khiến Trần Hi phải ngẩng đầu lên.
“Muốn hay không muốn?” Doãn Triệt lại hỏi những lời này,
Trần Hi nhỏ giọng nức nở, khắc chế mình khẩn cầu.
“Xem ra anh còn cố gắng chưa đủ a.” Doãn Triệt lại thăm dò thêm một ngón tay, khuấy động hành hạ Trần Hi, nhưng không quá sâu để đủ thỏa mãn cô.
“Doãn Triệt, anh khốn kiếp. . . . . .”
“Muốn không?” Doãn Triệt nghe Trần Hi mắng xong, kịch liệt kích thích các ngón tay khiến Trần Hi thở dốc nặng nề.
“Muốn, xin anh!” Trần Hi cảm thấy bụng dưới xót không cách nào chịu đựng nổi nữa.
Kèm theo tiếng nước chảy, cô cảm giác trong nháy mắt được lắp đầy, mùi rượu dần dần lan ra.
Doãn Triệt từ phía sau Trần Hi, lập tức hung hăng đi vào, rượu vẫn còn sót lại bên trong, làm anh cảm nhận được sự khít khao và ấm nóng đến nghẹt thở.
Mùi rượu bố