Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.

ần Hi cảm giác mình có chút chút nhức đầu, vừa mới xử lý chuyện của tên đàn ông cặn bã kia, giờ lại phải đối phó với cái hoa thủy tiên tự mãn này.
“Tiểu Hắc. . . . . .” Trần Hi hướng Tiểu Hắc vừa mới bước vào cửa ngoắc ngoắc tay.
“Trần tiểu thư, thế nào?” Tiểu Hắc trước sau như một cười ôn hòa.
“Anh có thể nói cho tôi biết, anh làm thế nào mà kiên trì được đến tận bây giờ?”
Tiểu Hắc đột nhiên cảm thấy nụ cười của Trần Hi có điểm giống Khương Sâm, cùng cái kiểu cười hồ ly đó!
“Cái gì kiên trì?”
“Thôi, tôi nói thằng nha, các anh bình thường là người nào ở trên?” Trần Hi còn liếc Tiểu Hắc nhíu nhíu mày, “Cái đó chắc anh hiểu rồi hả?”.
“Hiểu. . . . . .” Tiểu Hắc đưa tay gãi gãi đầu, bừng tỉnh làm như hiểu ý Trần Hi, gật đầu một cái.”Dĩ nhiên ông chủ phải trên tôi rồi”.
“Rất tốt, ” Trần Hi vỗ vỗ bả vai Tiểu Hắc.”Tiểu Hắc anh phải ăn nhiều một chút, bảo đảm thân thể tráng kiện, tốt nhất là ép cho ông chủ của anh sử dụng hết sức lực, để hắn cạn kiệt mà chết…”
“Hả?” Tiểu Hắc nhìn gương mặt oán giận của Trần Hi, chợt rùng mình một cái, hắn cảm giác trong đầu Trần Hi nghĩ đến tuyệt đối không phải đơn giản như câu cô vừa hỏi, sao những người này luôn nói chuyện cao thâm khó lường như vậy, chẳng lẽ như vậy mới có ý tứ sao?
Trần Hi tưởng tượng ra cảnh Khương Sâm đè Tiểu Hắc xuống, cô thề là ngày ngày cô muốn cầu nguyện cho hắn biến thành cái dạng mà cô mong đợi kia. _____________
Lúc này chỉ mới bắt đầu, Khương Sâm tắt điện thoại Tiểu Hắc vừa gọi tới, hắc hắc cười lạnh mấy tiếng, bước đầu tiên giày vò cô chính là để cô theo hắn sắm những vai mà hắn tưởng tượng, từ từ cô sẽ quên mình là ai.
Khương Sâm lại soi mình trong gương, vết thương màu đỏ trên gương mặt hoàn mỹ của hắn vẫn chưa khỏi hòan toàn.
“Trần tiểu thư, ông chủ vừa nói, hôm nay ông ấy bàn việc làm ăn với người Nhật Bản cực kỳ khó chịu, nên hi vọng nhìn thấy cô mặc đồng phục ki-mo-no” Tiểu Hắc cúp điện thoại, trên mặt tỏ vẽ ngượng ngùng.
“Mặc vào rồi sao? Hắn định làm gì?” Trần Hi nhìn Tiểu Hắc một chút, cô rất ghét kiểu tình huống không rõ ràng này.
“Ông chủ chưa nói, đoán chừng là nhìn cô làm việc nhà , như vậy ông ấy có lẽ sẽ có một loại cảm giác như là đang được người Nhật Bản phục vụ”. Với kinh nghiệm nhiều năm, Tiểu Hắc nghĩ có thể đoán ra ý tưởng của Khương Sâm.
“Anh đã từng phải phục vụ như vậy chưa?” Trần Hi nhìn Tiểu Hắc bằng ánh mắt đáng thương, cô không khỏi nghĩ thầm, so với Tiểu Hắc vừa bị ngược thân vừa bị ngược tâm như vậy, có lẽ mình cũng còn nhẹ.
“Làm sao có thể, ông chủ cho đến giờ đối xử với mọi người rất tốt, chỉ có một lần ông chủ chơi trò thực vật đại chiến cương thi, vừa lúc bầy đàn đánh nhau, ông ấy đóng vai cương thi”. Tiểu Hắc xoa xoa đôi bàn tay nhớ lại.
“Rồi đánh nhau?” Trần Hi hỏi.
“Không, là ăn đầu óc. . . . . .”
Trần Hi bắt đầu thấy sợ cho tương lai của mình, Khương Sâm này so với tưởng tượng của cô thì bệnh còn nặng hơn.
Tiểu Hắc bàn giao toàn bộ đồ cho Trần Hi liền vội vã đi, Trần Hi nhìn đống đồ trên sofa, tìm bộ ki-mo-no mặc vào.
Ki-mo-no Nhật Bản vốn là không cách nào mặc áo lót, nhưng bộ đồ này của cô đã trải qua cải biến, ngoại trừ hình dạng vẫn còn tương đối giống, còn lại so với chiếc váy dài thì không có gì khác.
Đem đầu tóc kéo lên hết sau ót, bên tai còn rơi vài sợi, Trần Hi nhìn trong gương xem ra rất giống dáng vẽ những cô gái Nhật Bản dịu dàng.
Nhìn thấy kim đồng hồ đã chỉ mười giờ tối, Trần Hi nhàm chán ngồi trên sofa xem tivi, cũng không biết lúc nào con cú mèo đó mới trở lại, nếu là hắn đến nữa đêm cũng không về, chẳng lẽ cô cũng cả đêm không ngủ?
Liên tiếp ngáp mấy cái, Trần Hi hoảng hoảng hốt hốt ngủ thiếp đi, trong mộng cô thấy kiếp trước của mình, lúc cô đến quán bar bắt gian, mỗi lần đến đều có thể nhìn thấy Khương Sâm. Hắn núp trong một góc nhìn cô như bà la sát đánh ghen, nhưng cũng chỉ nâng khuôn mặt tinh xảo ra nhìn cô như cười như không, giống như đang bàng quang xem một câu chuyện cười.
“Không có ai là người tốt. . . . . .” Trần Hi nỉ non một tiếng.
“Cô là đang nói ai?” Khương Sâm lẳng lặng nhìn Trần Hi ngủ say, bên tai cô nhẹ giọng hỏi.
“Khương Sâm…” Trần Hi vô ý thức lẩm bẩm, hơi động đậy thân thể trên ghế sofa tìm vị trí thoải mái hơn tiếp tục ngủ.
Cổ áo rộng làm lộ ra bờ vai thon thà, gương mặt trắng mịn nhu thuận dưới ánh trăng của cô làm nổi bật vẽ ngoan ngoãn và khơi gợi lòng trắc ẩn của người khác.
Khương Sâm đột nhiên không muốn nhớ tới ý định ban đầu mà đánh thức cô dậy, cứ như vậy để cho cô ngoan ngoãn ngủ. Vốn là gian phòng trống rỗng lạnh lẽo trước đây, giờ có thêm một người làm hắn cám thấy có chút ấm áp khác thường.






Nếu tính toán ra, tối hôm qua Trần Hi ở chỗ Khương Sâm cũng không bị coi là thiệt thòi gì, chỉ là ở trên ghế sofa ngủ cả đêm, làm cô eo mỏi lưng đau chuột rút cộng thêm bị sái cổ mà thôi.
Những chuyện này xem ra không đáng là gi, Trần Hi hận hận nghĩ, ít nhất so với việc bị Doãn Triệt ăn sạch sẽ thì vẫn còn may hơ