Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.
em chưa từng đồng ý” Tâm trạng Trương Nghiên cóc chút kích động, cô tiến lên ôm lấy Doãn Triệt. “Em bây giờ cái gì cũng không có, thật sự không thể cũng không có anh được”.
“Buông tay. . . . . .” Nghe được Trương Nghiên nói xong, sắc mặt Doãn Triệt trầm xuống, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Nghiên.
Trương Nghiên bị ánh mắt của Doãn Triệt làm cho hoảng sợ, cô buông tay ra, nhìn vào gương mặt hắn. Cô vẫn luôn cảm giác mình chưa hoàn toàn hiểu rõ Doãn Triệt, hiện tại cô càng nhận ra, thật ra một chút gì về hắn cô đều không hiểu được.
Hắn cưng chiều cô, yêu thương cô, có khi thậm chí muốn cùng cô ở một chỗ, thế nhưng một khi hắn không muốn nữa, thì tất cả những điều này cũng sẽ không lưu lại trong lòng hắn một chút nào.
“Triệt. . . . . .”
“Tôi đã nói với em không được quấy rầy đến cô ấy, em chơi với lửa có ngày cũng sẽ bỏng tay, không trách người khác được, lúc làm thì nên nghĩ đến hậu quả chứ.” Doãn Triệt lạnh lùng nhìn Trương Nghiên, trong lời nói của hắng không còn lưu lại cho cô một chút tình cảm và thể diện nào.
“Là tự em chơi với lửa, nhưng tình cảm của chúng ta mấy năm, anh nói cắt đứt liền cắt đứt, anh có cân nhắc qua cảm giác của em sao?”
“Thật xin lỗi.” Doãn Triệt tựa hồ thở dài.
“Anh vì cô ấy mà nói xin lỗi, hai người chưa ở cùng bao lâu, anh lại xin lỗi vì cô ấy. Doãn Triệt, em chưa từng nghe qua anh nói hai từ xin lỗi này với ai, vậy mà anh vì cái loại con gái đó dám nói xin lỗi….” Trương Nghiên cơ hồ dùng hết sức lực bản thân hét lên với Doãn Triệt, nói xong những lời này, cô vịn thành cầu thang nhìn Doãn Triệt chằm chằm.
“Thật xin lỗi, đối với em, tôi cũng có lỗi, về chuyện của Trần Hi tôi cũng không muốn truy cứu gì nữa, chúng ta chấm dứt ở đây là được rồi”. Giọng nói Doãn Triệt nghe như đang an ủi người khác, nhưng mỗi lời của hắn từng chữ từng chữ như cắm vào tim.
“Truy cứu?” Trương Nghiên giống như nghe chuyện cười phá lên cười haha ” Truy cứu cái gì, truy cứu em tung tin đồn ư? Anh muốn truy cứu thế nào, bây giờ em cái gì cũng không có, anh cứ đến mà truy cứu đi….” Nói xong Trương Nghiên liền cởi nút áo của mình ra.
“Em hãy tự trọng. . . . . .” Doãn Triệt quay lưng lại, hành động của hắn càng làm Trương Nghiên điên cuồng hơn, cho dù là lúc hai người qua lại, cô cũng nghe hắn bên ngoài có người khác, nhưng bây giờ hắn đang làm gì, thủ thân vì Trần Hi sao?
“Doãn Triệt, anh yêu cô ấy?”
“Yêu?” Doãn Triệt nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía Trương Nghiên, vẽ mặt mờ mịt, hắn cau mày giống như đang suy nghĩ chuyện gì huyền bí lắm.
“Được lắm, em hiểu rồi……. Doãn Triệt, em vẫn sẽ dõi theo anh, em sẽ nhìn xem anh rốt cuộc làm thế nào tranh giành với người đàn ông kia, em sẽ chờ xem bộ dạng thất bại của anh thế nào.” “Người đàn ông nào? Em giải thích rõ cho tôi…”
Lời Doãn Triệt còn chưa hỏi xong, Trương Nghiên đã nhanh chóng quay đầu chạy đi.
Doãn Triệt có chút kinh ngạc nhìn cầu thang không một bóng người, vừa rồi hắn có nói gì s
ai sao, cô gái này vừa mới kích độngnhư vậy, giờ lại chạy mất không thấy đâu.
“Á. . . . . .”
“Ai ở đó…..’ Doãn triệt ngẩng đầu, chỉ càm thấy có bóng người xẹt qua. Hắn nhìn đồng hồ trên tay, thời gian không kịp nữa rồi, hy vọng cô bạn cùng phòng Trần Hi đã đưa đồ đến tay cô ấy.
Trời ơi, thật là ghét của nào trời trao của đó, vừa ra cửa đã gặp quỷ. Trần Hi từ trong chỗ nấp nhảy ra ngoài, cô lấy tay vuốt vuốt ngực, miệng thở to hổn hển.
Vì để tránh chạm mặt Doãn Triệt, cô cố ý tìm đường vắng vẻ mà đi, không nghĩ tới lại gặp phải hắn. Cô nghe được hai người họ cãi vã, lẽ ra lúc đó cô phải lẳng lặng mà trốn đi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại tò mò đứng lại muốn nghe xem họ nói gì.
Thậm chí khi Trương Nghiên hỏi Doãn Triệt có phải yêu cô hay không, lòng ngực cô cử đập liên hồi, còn lén thò đầu ra xem, mặc dù không thấy được gì, nhưng rõ ràng cô nghe câu trả lời của Doãn Triệt lại là một câu hỏi nghi vấn.
Trần Hi tự khinh thường mình, nếu chỉ sơ sót một chút không chạy trốn kịp, lại để cho hắn bắt được rồi.
Trần Hi vẫn còn hoảng sợ cho đến khi ngồi trên xe Tiểu Hắc, trong lòng cô mới thả lỏng ra, hôm nay coi như tránh được một kiếp, nhưng ngày mai phải làm sao đây?
“Cậu nhỏ… cái này…” Doãn Triệt buông lỏng tựa vào ghế sofa, lấy ra thiếp mời đưa cho Khương Sâm “Tối mai sáu giờ, đừng đến trễ”.
“Cháu lớn của ta đã già thêm một tuổi rồi” Trên mặt Khương Sâm có chút cảm giác hứng thú.
Doãn Triệt không khỏi lạnh run một cái, hắn cảm giác lần này Khương Sâm nói chuyện ra vẽ thẳng thắn của kẻ bề trên không giống như trước đây, nhìn qua thật đúng là có điểm giống như mẹ của hăn.
“Yên tâm ngày mai ta sẽ đến đúng giờ.” Khương Sâm đem thiệp mời bỏ vào túi quần, đứng dậy muốn rời đi, nhìn thấy Doãn Triệt còn không có ý định nhúc nhích liền hỏi “Còn chuyện gì sao?”
“Cậu phải đi sao?” Doãn Triệt nhìn về phía Khương Sâm.
“Mợ nhỏ?” Khương Sâm ý tứ liếc mắt nhìn Doãn Triệt. Hắn đang nghĩ có nên cần thiết điều chỉnh cách xưng hô